Chương 23: (Vô Đề)

Li Li chọn một con ngựa gỗ màu hồng phấn, Thời Trình bế em lên, sợ em ngồi không vững nên đặc biệt cầm hai tay nhỏ của em vòng qua cổ ngựa, dặn dò: "Ôm chặt vào."

Li Li gật đầu.

Thời Trình với vẻ mặt đầy miễn cưỡng, trèo lên con ngựa gỗ màu mè lòe loẹt ngay bên cạnh. Vòng quay bắt đầu chuyển động, tiếng nhạc vui nhộn cũng vang lên.

Thời Trình bất chợt quay sang nhìn Li Li.

Nhóc con đang ngửa cổ ngắm nhìn mái che lộng lẫy của vòng quay ngựa gỗ, ánh đèn lung linh phản chiếu lên gương mặt bầu bĩnh, đôi mắt đen láy sáng lấp lánh.

Khóe miệng cậu bé cong lên, lộ ra lúm đồng tiền bé xíu.

Tự nhiên Thời Trình cảm thấy việc trông trẻ cũng không tệ lắm.

Chuyến đi công viên giải trí này không uổng phí, trò chơi này cũng không nhàm chán như cậu tưởng cũng khá thú vị đấy chứ.

Tiếp theo, Thời Trình dựa vào bản đồ của chị gái lạ mặt, dẫn Li Li chơi hết trò này đến trò khác cho đến khi trời tối mịt.

Trước khi đi, Hướng Hiểu Ảnh đã bỏ vào ba lô của Li Li một bình nước. Cậu bé ôm cái bình nhỏ chưa bằng bàn tay Thời Trình, lẽo đẽo theo sau anh, vừa đi vừa cắn ống hút uống từng ngụm nhỏ.

Thời Trình cũng mua một chai nước, đứng cạnh thùng rác ngửa cổ tu một hơi hết sạch, vặn nắp rồi ném vỏ chai vào thùng.

Con đường nhỏ dẫn ra khỏi công viên khá vắng vẻ, những ngọn đèn đường vàng vọt trải dài tít tắp, gió đêm hiu hiu thổi mang theo chút se lạnh.

Thời Trình ngồi xổm xuống, vặn nắp bình nước rỗng của Li Li, cất vào ba lô cho em: "Muốn anh dẫn đi ăn bữa tiệc lớn không?"

Li Li lắc đầu: "Dì nấu cơm ở nhà rồi ạ, không về ăn mẹ và dì sẽ buồn lắm."

Thời Trình tưởng tượng cảnh Hướng Hiểu Ảnh ngồi ăn cơm một mình trong phòng ăn rộng lớn, miễn cưỡng đồng ý: "Cũng được, lần sau anh dẫn đi bù."

Cậu xoa đầu Li Li: "Đợi lần sau em cao thêm chút nữa, anh lại dẫn đi chơi tiếp."

"Anh muốn Li Li đi chơi ạ?" Li Li không ngờ anh hai bận rộn trong ký ức của mình lại có ngày đi công viên giải trí, cậu nhớ lại dáng vẻ lóng ngóng xem bản đồ trên điện thoại của anh lúc nãy.

Thời Trình: "Tất nhiên rồi."

Li Li đoán: "Vậy là vì muốn Li Li vui nên anh mới đặc biệt dẫn Li Li đến những chỗ Li Li không được vào chơi ạ?"

Bị nói trúng tim đen, Thời Trình ho khan một tiếng, định chối bay chối biến nhưng khi nhìn vào đôi mắt đen láy sáng ngời đầy hy vọng của nhóc con dưới ánh đèn đường vàng vọt...

Thời Trình ngẩn người một chút rồi bật cười tự giễu, cậu chống cằm, vò rối mái tóc đen của em: "Đúng thế." Cậu thừa nhận một cách hào phóng: "Là muốn làm em vui đấy."

Có gì mà không dám thừa nhận với một đứa nhóc con chứ?

Hơn nữa, cậu và Thời Li là anh em ruột mà.

Thời Trình nói nhỏ: "Nhưng lần đầu anh đưa em đi chơi nên cũng hơi ngốc nghếch một tí, lần sau sẽ không thế nữa đâu."

Li Li đột nhiên đề nghị: "Anh ơi, anh cho Li Li bay lên cao được không ạ?"

Thời Trình ngơ ngác.

"Giống như lúc ở nhà anh bế Li Li lên cao ấy ạ." Li Li quay lưng về phía Thời Trình thì thầm: "Mẹ không biết đâu."

Cậu không mách mẹ thì anh sẽ không bị mắng đâu.

Thời Trình thử luồn tay xuống nách nhóc con, nhấc bổng lên: "Thế này hả?"

Cậu giơ em lên cao quá đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!