Thú thật thì Thời Trình từ nhỏ đến lớn khỏe như vâm, số lần đi bệnh viện đếm trên đầu ngón tay, nói gì đến phòng khám tâm lý tư nhân cao cấp đặc thù thế này.
Cậu bế cục bột nhỏ mềm mại đẩy cửa bước vào, ngửi thấy mùi thuốc sát trùng lạnh lẽo thì khựng lại một chút sau đó lại lùi ra ngoài, lấy trong túi giấy Hướng Hiểu Ảnh chuẩn bị sẵn ra một chiếc khẩu trang trẻ em.
Chiếc khẩu trang trắng in hình khủng long nhỏ xanh đỏ ngộ nghĩnh. Cậu một tay bế em, một tay cầm khẩu trang nên hơi khó đeo: "Tự đeo vào."
Li Li vươn đôi tay ngắn nhận lấy, khó khăn lắm mới xé được bao bì rồi đeo chiếc khẩu trang hoạt hình lên mặt. Sau đó cậu gấp gọn tờ giấy bóng gói khẩu trang lại thành một cục nhỏ xíu, nhét vào túi nhỏ trước ngực quần yếm.
Thời Trình đẩy cửa bước vào, thuận miệng hỏi: "Sao lại nhét rác vào túi quần?"
Nhóc con lắc đầu: "Phải nhìn thấy thùng rác mới được vứt rác ạ."
Cạnh cây nước nóng lạnh ở sảnh lễ tân có một cái thùng rác, Thời Trình đành bế nhóc con qua đó. Đợi Li Li vứt xong vỏ khẩu trang, cậu mới bế em đi theo chỉ dẫn Hướng Hiểu Ảnh gửi trước, bấm thang máy lên tầng.
Trong lúc thang máy đi lên, Li Li lờ mờ nhớ lần trước mẹ đưa cậu đến đây cũng là tầng 4.
Trong đầu cậu đầy ắp những câu hỏi: Tại sao sáng nay người gọi cậu dậy lại là anh hai? Sao mẹ lại ra ngoài từ sáng sớm thế? Anh hai hôm nay lạ quá, cứ bế cậu suốt thôi.
Hơn nữa... Li Li hỏi: "Anh ơi, em lại bị bệnh ạ?"
Thang máy chỉ có hai anh em, không gian yên tĩnh lạ thường.
Thời Trình một tay bế em, mắt đang dán vào điện thoại, cả người dựa vào vách thang máy với vẻ lười biếng. Nghe vậy, cậu khựng lại một chút rồi đáp chắc nịch: "Không, em không bị bệnh."
Thời Trình nói tiếp: "Người bị bệnh thì phải uống thuốc tiêm thuốc, em có muốn không?"
Nhóc con lắc đầu nguầy nguậy. Cậu lại thắc mắc: "Vậy là anh bị bệnh ạ?" Đôi mắt đen láy ầng ậng nước nhìn anh đầy lo lắng.
Thời Trình nhướng mày: "Anh mày khỏe re nhé."
Vừa dứt lời thì thang máy đến nơi. Cửa mở ra, rẽ vào góc hành lang là đến phòng khám. Thời Trình thả em trai xuống đất, gõ cửa.
Bị bế suốt cả buổi sáng, đôi chân ngắn cuối cùng cũng được chạm đất, Li Li không kìm được đi loanh quanh vài bước.
Trong vài giây chờ đợi, Thời Trình quay lại nhìn Li Li. Cậu phải cúi đầu, rũ mắt xuống mới nhìn thấy cục bột trắng nhỏ xíu thấp hơn mình bao nhiêu cái đầu.
Thực ra trước đây cậu rất ít khi bế Li Li. Vì quan hệ xa lạ nên cứ hễ cậu chạm vào là nhóc con lại bắt đầu khóc lóc ỉ ôi, dù là bế hay nhéo má cũng không được.
Thậm chí cứ thấy cậu là nhóc con lại chạy tót ra sau lưng mẹ trốn.
Nhưng sáng nay, sau khi rửa mặt mũi cho Li Li xong, cậu đưa em xuống lầu ăn sáng. Cậu không dắt tay em, cứ thế đi một mạch xuống lầu sau đó mới phát hiện tiếng bước chân "bạch bạch bạch" phía sau biến mất tiêu.
Quay đầu lại đợi một lúc lâu mới thấy nhóc con đang hì hục chạy từ đầu cầu thang xuống để đuổi kịp anh.
Hai má cậu bé đỏ bừng vì chạy, nhìn thấy anh đứng dưới chân cầu thang, cậu bé vừa bám vào tay vịn bước từng bước xuống vừa gọi với theo: "Anh ơi đợi Li Li với."
"Li Li, Li Li xuống ngay đây ạ."
Thở hổn hển, nói không ra hơi.
Thời Trình chợt nhận ra, đứa em trai trong ấn tượng của cậu ngoài khóc lóc và la hét ra thì thực sự nhỏ bé hơn cậu rất nhiều, đi cũng chậm hơn cậu rất nhiều.
Cậu chỉ cần bước vài bước bình thường là đã bỏ xa nhóc con lại phía sau, ngoảnh lại thậm chí còn chẳng thấy bóng dáng đứa em đang nỗ lực đuổi theo mình đâu.
Cậu nghĩ, cậu nên dừng lại chờ em.
Hoặc là dắt em cùng đi về phía trước mới đúng.
Cửa mở.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!