Cây hướng dương bông được đặt trang trọng trên kệ đồ chơi trong phòng Li Li. Tất nhiên là để ở vị trí khá cao, sợ nhóc con lỡ tay chạm vào lại bị dọa khóc.
Đến giờ cơm tối.
Cả ngày không gặp dì Lưu, Li Li đón lấy bình sữa dì pha cho trước bữa ăn, lễ phép nói "cảm ơn dì" rồi nhấm nháp từng ngụm nhỏ, háo hức chờ bữa tối.
Trên lầu, Hướng Hiểu Ảnh vừa đi đến cửa phòng Thời Trình thì nghe thấy tiếng đánh nhau trong game vọng ra. Cô khựng lại một chút rồi gõ cửa: "Thời Trình?"
Thời Trình trong phòng mắt không rời màn hình: "Mẹ đợi con tí."
Tiếng hiệu ứng kỹ năng game vẫn vang lên không ngớt, Hướng Hiểu Ảnh cau mày: "Mẹ có chuyện muốn bàn với con."
Thời Trình bất lực nói vọng ra: "Mẹ để con đánh nốt con quái này đã."
"Ra đây."
Vài giây sau mới có tiếng dép lê loẹt quẹt, lát sau cửa phòng mở ra. Thời Trình vẫn mặc đồng phục trường nhưng vì nóng nên thay quần dài bằng quần thể thao lửng đến đầu gối, cổ đeo tai nghe bluetooth chụp tai màu đen, dựa người vào cửa, đầu không ngẩng lên hỏi:
"Bàn chuyện gì thế mẹ?"
Nhìn con trai cúi đầu bấm điện thoại lia lịa không thèm nhìn mình, Hướng Hiểu Ảnh nhíu mày nhưng vẫn cố nén giận:
"Tuần trước mẹ đã hẹn bác sĩ Trần ở phòng khám tâm lý là ngày mai đưa Li Li đến khám nhưng mai mẹ phải đến đoàn phim quay bù cho kịp tiến độ, con thay mẹ đưa em đi nhé."
Thời Trình khựng lại, buột miệng hỏi:
"Bác sĩ Trần nào?"
Nhưng ngay sau đó cậu sực nhớ ra, con quái trong game cũng vừa bị hạ gục, cậu hiếm khi nghiêm túc ngẩng đầu lên trước khi mẹ kịp nổi giận:
"Bác sĩ Trần chữa bệnh cho Li Li ấy ạ?"
Thời Trình cất điện thoại, lông mày đang nhíu chặt của Hướng Hiểu Ảnh mới giãn ra đôi chút. Cô đưa cho cậu một tấm danh thiếp:
"Đây là địa chỉ phòng khám và số điện thoại của bác sĩ Trần, video cần cho bác sĩ xem mẹ gửi qua máy con rồi đấy."
Thời Trình nhận lấy, liếc qua vài lần rồi ghi nhớ trong đầu: "Mấy giờ ạ?"
Hướng Hiểu Ảnh: "Mười giờ sáng."
Thời Trình dứt khoát nhận lời: "Được."
Hướng Hiểu Ảnh nhắc nhở: "Sắp ăn cơm rồi, đừng chơi lâu quá."
"Cũng đừng ru rú trong phòng chơi game suốt ngày, chịu khó ra ngoài đi dạo đi."
Thời Trình đáp qua loa: "Biết rồi biết rồi."
Hướng Hiểu Ảnh quay người đi được vài bước lại quay lại: "Nếu bác sĩ Trần kê thuốc cho Li Li thì thôi nhé."
Bước chân định quay về phòng của Thời Trình khựng lại, cậu quay người nhìn mẹ: "Mẹ?"
Nhưng Hướng Hiểu Ảnh đã đi xuống cầu thang. Nghe tiếng gọi của cậu, bước chân cô khựng lại một chút nhưng rõ ràng là đang lảng tránh chủ đề này, cứ thế đi thẳng.
Thời Trình khó hiểu khóa cửa lại, ngồi xuống ghế gaming, đeo tai nghe lên.
Trong tai nghe lập tức vang lên tiếng bạn chơi game cùng: "Sao không đánh tiếp?"
Thời Trình bật mic lên: "Vừa có việc, à đúng rồi, hẹn hôm khác nhé."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!