"My gift, a doll." (Quà của con, một con búp bê). Cố Tiểu Trạch ngẩng cao đầu, nói như một lẽ đương nhiên.
Phải mất một lúc Cố phu nhân mới hiểu ra ý tứ ẩn giấu trong mấy từ tiếng Anh ngắn gọn của con trai: Ý thằng bé là em trai.
Mẹ xem, em trai có giống búp bê Tây không?
Đó chính là món quà con chọn đấy.
Li Li nghe thấy thì ngơ ngác nhìn đông nhìn tây: "Đâu có búp bê nào đâu ạ."
Hướng Hiểu Ảnh ngồi phía xa không kìm được bật cười, các phụ huynh khác cũng cười tủm tỉm.
Cố phu nhân tức đến mức phải hít sâu một hơi, nhắm mắt tịnh tâm: "Sao con có thể coi em trai là món quà được hả?!"
Cố Tiểu Trạch cãi lại: "Chẳng phải trước đây mẹ cũng từng tặng con búp bê Tây sao?"
Cố phu nhân hít sâu lần nữa: "Cái đó sao giống nhau được!"
Đường Danh cười tít mắt, cuối cùng tập này cũng có điểm nhấn rồi. Cô cầm loa ho nhẹ hai tiếng: "Mẹ Tiểu Trạch, chị cho mọi người xem đáp án của mình đi ạ?"
Cố phu nhân như buông xuôi, giơ tờ giấy của mình lên. Bà vẫn kiên định với lựa chọn ban đầu: bộ lego robot.
Cố Tiểu Trạch liếc mắt một cái rồi quay mặt đi: "Con chơi chán cái đó rồi."
Cố phu nhân cố nén cơn giận, không thèm để ý đến Cố Tiểu Trạch nữa, quay sang gọi: "Li Li?"
Li Li chớp mắt đầy khó hiểu, không biết người lớn cười cái gì. Nghe dì Cố gọi, cậu gật đầu cái rụp: "Li Li đây ạ."
Cố phu nhân dịu dàng nói: "Dì thay mặt anh Tiểu Trạch xin lỗi con nhé."
Li Li càng ngơ ngác hơn: "Sao anh lại phải xin lỗi ạ?"
Cố Tiểu Trạch định lên tiếng nhưng bị Cố phu nhân lườm cho im bặt. Cậu chỉnh lại kính râm, quay mặt đi chỗ khác vẻ không phục.
Cố phu nhân giải thích: "Vì anh coi Li Li là món quà để tặng cho dì như thế là không đúng, không tôn trọng Li Li nên cả dì và anh đều phải xin lỗi con."
Li Li ngẩn người "a" một tiếng: "Li Li là búp bê Tây ạ?"
Vẻ mặt không phục của Cố Tiểu Trạch dần biến mất, đôi mắt sau lớp kính râm không kìm được liếc nhìn mẹ đang nhẹ nhàng giảng giải cho em trai, cậu mím chặt môi.
Li Li suy nghĩ một chút rồi nói: "Li Li hiểu rồi ạ." Cậu kéo kéo vạt áo Cố Tiểu Trạch, do dự một chút rồi nói nhỏ: "Nhưng mà anh chưa hiểu đâu ạ, dì Cố có thể nói lại với anh một lần nữa được không ạ?"
Cố phu nhân sững sờ, quay sang nhìn con trai.
Nhóc con tóc đen nói tiếp: "Dì cứ nói với anh giống như nói với Li Li là được ạ."
Cố phu nhân lúng túng ho nhẹ một tiếng: "Cố Tiểu Trạch, mau xin lỗi em đi, sao có thể coi người khác là quà tặng được?"
Cố Tiểu Trạch "dạ" một tiếng, môi không còn mím chặt nữa mà ngượng ngùng nói: "Xin lỗi em."
Li Li lắc đầu: "Không sao đâu ạ nhưng mà thế này thì dì Cố phải nhịn đói rồi."
Khuôn mặt Cố Tiểu Trạch cứng đờ sau lớp kính râm, cậu lí nhí nói: "Mom, sorry." (Mẹ, xin lỗi).
Cố phu nhân nhướng mày: "Chưa đến hai tiếng nữa là đến bữa trưa rồi, chẳng lẽ không có gì ăn sao?"
Quách Mạn, mẹ của bé số 4 Tiểu Dục cũng đang chịu cảnh nhịn đói giống Cố phu nhân liền hùa theo an ủi bản thân:
"Đúng rồi đúng rồi, giờ cũng gần mười giờ rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!