Không biết có phải Li Li nghe nhầm không nhưng hình như sau khi cậu nói xong, chị gái đứng sau máy quay đã bật cười.
Cố Tiểu Trạch chạy theo sau nhìn bó hoa chỉ còn trơ cọng trên tay Li Li sau đó lại nhìn nhóc con mắt đỏ hoe, mếu máo sắp khóc, luống cuống nói: "Để anh đi hái lại cho em."
Nói chưa dứt lời, cậu đã quay đầu chạy biến đi.
Đường Danh ở phía sau vội vàng cầm loa hét: "Cố Tiểu Trạch! Hết giờ rồi! Không được đi!"
Cố Tiểu Trạch chẳng thèm quay đầu lại.
Đường Danh: "..."
Giờ cô đã hiểu tại sao cô bạn làm giáo viên mầm non của mình mới đi làm chưa đầy một năm mà trông già đi đến ba tuổi. Mệt tim, thực sự quá mệt tim.
Li Li nhìn dì Đường đang nổi giận, cố nín khóc nhưng giọng vẫn còn nức nở: "Con đi gọi anh về, dì Đường chị đừng mắng anh nhé."
Đường Danh đang tức điên người lại bị sự dễ thương này làm mềm lòng, đành mắt nhắm mắt mở nhìn Li Li chạy theo, quay sang bảo nhân viên: "Cậu đi gọi mấy đứa nhóc kia về tập hợp đi."
Cố Tiểu Trạch lờ mờ nhớ hình dáng loài hoa em trai vừa hái, nhìn quanh quất một hồi tìm thấy một đám hoa nhỏ trên bãi cỏ, thân xanh, đầu là những cục bông trắng tròn vo.
Cậu ngồi xuống hái vài bông.
Thời Li chạy đến sau lưng Cố Tiểu Trạch: "Anh ơi, mình về thôi ạ."
Chạy mệt quá nên cậu nói không ra hơi, chữ được chữ mất.
Cố Tiểu Trạch vặt một nắm hoa nhỏ, đứng dậy đưa cho em trai: "Này."
Lúc cậu đứng dậy mới để lộ tấm biển gỗ nhỏ phía sau.
Li Li chú ý đến tấm biển, vòng qua người anh tò mò nhìn sau đó khẽ "a" một tiếng, vỡ lẽ: "Anh ơi, hoa này biết tự chạy mất đấy ạ."
Cố Tiểu Trạch không tin: "Nó có chân đâu mà chạy."
Li Li quả quyết: "Thật đó anh, vừa nãy hoa của Li Li tự chạy mất tiêu luôn!"
Cố Tiểu Trạch nhìn nắm hoa trên tay với vẻ nghi ngờ.
Li Li bước đến trước mặt anh, hít một hơi thật sâu, kiễng chân thổi phù vào nắm hoa trên tay anh: "Phù..."
Những cục bông trắng lập tức bị gió thổi bay tứ tung, bay lơ lửng trong không trung, dính đầy lên mặt Cố Tiểu Trạch.
Li Li không ngờ lại xảy ra tình huống này, ngượng ngùng lùi lại: "Em xin lỗi."
"Nhưng mà Li Li không nói dối đâu, anh xem, có phải nó tự bay đi mất rồi không?"
Cố Tiểu Trạch lắc lắc đầu cho mấy cục bông trên mặt rơi xuống, tò mò nhìn nắm cọng hoa trơ trọi trên tay.
Cảm thấy hơi kỳ diệu.
Li Li chỉ vào tấm biển gỗ trên bãi cỏ: "Trên biển ghi tên nó là Bồ Công Anh đấy ạ."
Lúc nãy vội quá nên Thời Li không để ý.
"Hai đứa kia mau quay lại đây."
Đường Danh dùng loa gọi.
Li Li quay lại mới phát hiện chỉ còn mình và anh là chưa tập hợp: "Anh ơi, dì Đường chị gọi mình kìa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!