Mùi kem béo ngậy thơm nức mũi như có ma lực khiến Li Li cứ hít hà mãi không thôi, ánh mắt dán chặt vào bát súp. Cậu nuốt nước miếng, không muốn làm phiền anh nhiều quá.
Bé Thời Li lắc đầu: "Li Li tự ăn được ạ."
Cố Tiểu Trạch không nói không rằng, cứ thế dí thìa súp vào miệng Li Li. Vì cậu bé vội vàng quá nên súp sánh cả ra ngoài, rớt vài giọt lên cái yếm ăn.
Li Li lúc này mới chậm rãi nói: "Cảm ơn anh."
Nhóc con ăn uống rất ngoan, há miệng thật to "a u" một cái là hết sạch cả thìa súp, sau đó nhả ra chiếc thìa sạch bóng.
Ăn xong một miếng, cậu ngồi im thin thít, hai tay ôm bình sữa, hàng mi cong vút hơi rũ xuống, ngoan ngoãn chờ đợi miếng tiếp theo.
Hệt như một con búp bê sống động.
Cố Tiểu Trạch nhịn đói để đút cho Li Li ăn hết bát súp, ăn xong lại còn định lấy thêm bát nữa.
Li Li ăn rất gọn gàng, hết cả bát súp mà yếm ăn cũng chỉ dính vài giọt lúc đầu. Thấy anh định lấy thêm, Li Li vội xoa xoa bụng: "Bụng Li Li no căng rồi ạ."
Nhóc con đẩy bát súp về phía Cố Tiểu Trạch: "Anh ăn đi ạ."
Cố Tiểu Trạch đành thôi, hơi thất vọng bắt đầu ăn phần sáng của mình.
Li Li nhoài người ra bàn ngó nghiêng, cố vươn tay với lấy hộp khăn giấy ở giữa bàn để lau miệng.
Nhưng tay ngắn quá, với mãi không tới.
Cuối cùng, Tiểu Ngữ ngồi bên cạnh đỏ bừng mặt, lấy khăn giấy đưa cho cậu em trai nhỏ.
Li Li ngập ngừng nhận lấy: "Em cảm ơn chị."
Tiểu Ngữ nhìn Li Li lẳng lặng lau miệng mà trong lòng rộn ràng.
Cô bé cũng muốn đút cho em trai ăn quá đi mất.
Đợi các bé ăn sáng xong xuôi, Đường Danh mới bật loa lên: "Các bạn nhỏ ơi, nhìn vào đây nào..."
Phía trước bên phải chiếc bàn dài có một màn hình lớn, tổ đạo diễn bật công tắc, hình ảnh từ phim trường bên kia hiện lên.
Li Li tò mò nhìn sang, mắt sáng rực: "Li Li ở trong này nè." Cậu giơ cao tay vẫy vẫy.
Trên màn hình chiếu cảnh các phụ huynh ở phim trường bên kia, năm vị phụ huynh cũng ngồi theo thứ tự bên chiếc bàn dài y hệt các con, trước mặt bày biện bữa sáng giống hệt.
Chỉ khác là các bé đã ăn no còn năm vị phụ huynh thì vẫn đang đói meo.
Đường Danh tất nhiên sẽ không để lũ trẻ đói bụng làm nhiệm vụ. Cô nói qua loa: "Bây giờ đến phần thử thách sự ăn ý. Các bạn nhỏ hãy vào ngôi nhà đồ chơi tìm một món quà để tặng cho bố mẹ của mình nhé."
"Mỗi vị phụ huynh cũng sẽ viết ra giấy tên món quà mà con mình sẽ tặng. Nếu bố mẹ đoán đúng món quà các con chọn thì bố mẹ mới được ăn sáng."
"Tất nhiên là chương trình không đến mức vô nhân đạo như vậy đâu. Các bố mẹ có một quyền trợ giúp là xem camera giám sát trong vòng một phút, thời điểm xem do bố mẹ tự quyết định."
Đường Danh nói một lèo, cuối cùng chốt lại:
"Thời gian chọn quà là 30 phút, thời gian xem camera muộn nhất không được quá phút thứ 25."
Nghĩa là trong 5 phút cuối cùng, các phụ huynh sẽ không được xem con mình đang làm gì nữa.
Năm đứa trẻ nghe xong ngơ ngác nhìn nhau, chưa hiểu gì cả. Ngược lại, các phụ huynh trong màn hình đã hiểu ngay luật chơi. Người đàn ông trẻ tuổi ngồi ở ghế số 3 lập tức đứng dậy vẫy tay: "Tiểu Văn! Chọn cho bố..."
"Rẹt..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!