Chương 143: (Vô Đề)

Thời Li đã có một giấc mơ rất dài.

Nhiều chi tiết trong giấc mơ cậu không còn nhớ rõ, giờ đây khi nhớ lại, mọi thứ cứ như cách một tầng sương mù, mờ ảo, xa xăm và không thể chạm tới.

Nhưng khoảnh khắc vừa tỉnh dậy, cậu thấy rất vui.

Thời Li nằm nướng trong chăn một lúc mới chậm chạp bò dậy, rửa mặt, đeo vòng cổ ức chế che đi tuyến thể.

Cậu mở tủ, ngước nhìn một lúc rồi lấy thuốc uống hàng ngày, một tay cầm không hết phải ôm vào lòng.

Bày hết lên bàn.

Uống vài viên thuốc đắng ngắt, cơn đau nhức ở tuyến thể khiếm khuyết cũng dịu đi. Thời Li hít sâu một hơi lấy can đảm, cầm một lọ thuốc nhỏ trong suốt đặt lên cánh tay, ấn nhẹ, chất lỏng bên trong tự động tiêm vào cơ thể.

Đây là thuốc của anh hai, cậu vẫn nhớ giọng điệu lạnh lùng của anh lúc đưa thuốc: "Cân bằng tin tức tố trong cơ thể, mỗi tuần một lần, đau cũng phải chịu."

Thực ra thiết kế không đau,

Nhưng lần nào tiêm Thời Li cũng sợ.

Lúc đó cậu định nói "cảm ơn" nhưng anh hai có vẻ mệt mỏi, không cho cậu cơ hội nói đã quay người lên lầu về phòng.

Sắp Tết rồi,

Đây là lúc nhà đông đủ nhất trong năm.

Anh cả mua nhà gần công ty vừa về mấy hôm trước, anh hai ở ký túc xá viện nghiên cứu hôm qua mới về, bố hay đi công tác và mẹ thường xuyên đi đóng phim xa cũng đã có mặt.

Xem vòng bạn bè của chị cả, thấy bảo bố mẹ nghe lời chị đi nghỉ dưỡng ở một thành phố sông nước Bắc Âu trước Tết.

Nghe thôi đã thấy hạnh phúc rồi.

Chị cả cũng nhắn trong nhóm gia đình là mai đi du lịch về.

Thời Li mở cửa nhìn ra hành lang, bên ngoài yên tĩnh, anh cả thường ở trong thư phòng, anh hai cũng rú rú trong phòng không ra ngoài.

Cậu hơi đói.

Thời Li xuống lầu, chị giúp việc họ La đang ngồi ở phòng khách thấy cậu liền hỏi: "Tiểu Li dậy rồi à?"

Cậu gật đầu: "Vâng, chị La, em hơi đói."

Chị La: "Để chị đi nấu cơm cho em."

Thời Li lại gật đầu: "Cảm ơn chị."

Chẳng mấy chốc cơm canh đã dọn lên, Thời Li cầm đũa ăn vài miếng rồi lại đặt xuống: "Chị La, chị làm cho em món sườn hấp được không ạ?"

Chị La ngạc nhiên: "Được chứ nhưng tủ lạnh hết sườn rồi để chị đi mua, Tiểu Li cứ ăn trước đi, chị đi thay giày."

Thời Li lắc đầu, mím môi: "Thôi ạ, em cũng không muốn ăn lắm."

Cậu không phải người thích làm phiền người khác.

Chỉ là trước kia khi dì Lưu còn làm, tủ lạnh lúc nào cũng có sẵn sườn cậu thích, giờ dì Lưu nghỉ lâu rồi mà cậu vẫn chưa quen.

Bữa cơm này Thời Li ăn rất lâu, không có khẩu vị nên ăn chậm nhưng cậu vẫn cúi đầu ăn hết sạch một cách nghiêm túc.

Không lãng phí hạt nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!