"Ở phòng số 1 ạ?"
Cuối hành lang bỗng vang lên một giọng nói lạ.
Cố Tiểu Trạch đang đứng ở cửa phòng số 1 liền quay lại nhìn, thấy một cậu bé trạc tuổi mình bước ra từ phòng nghỉ số 4. Không biết người bên trong nói gì mà cậu bé đó liền quay người đi về phía này.
Cố Tiểu Trạch đang nghe lén bên cửa chẳng hiểu sao đột nhiên quay người lại, giả vờ như không có chuyện gì, đứng cứng đờ tại chỗ.
Tiếng bước chân chạy chậm của cậu bé kia đến gần, dường như liếc nhìn cậu một cái đầy khó hiểu: "ủa" một tiếng rồi rụt rè gõ cửa phòng nghỉ số 1.
Hướng Hiểu Ảnh và Li Li trên sô pha đồng thời ngẩng đầu nhìn ra cửa. Thấy một người anh lạ mặt, Li Li ngẩn người, vô thức nhìn sang mẹ.
Đó là một cậu bé tầm sáu bảy tuổi, nước da hơi ngăm đen nhưng nụ cười lại rất sởi lởi. Thấy Hướng Hiểu Ảnh nhìn mình, cậu bé chào trước: "Cháu chào dì Hướng ạ."
Hướng Hiểu Ảnh vẫy tay gọi cậu bé vào: "Tiểu Dục hả? Mẹ cháu bảo cháu qua đây à?"
Tiểu Dục gật đầu, bước vào.
Tiểu Dục chính là bé số 4 được ghép cặp với Li Li.
Hướng Hiểu Ảnh bảo: "Li Li, chào anh đi con."
Li Li ngoan ngoãn ngẩng mặt lên: "Em chào anh Tiểu Dục ạ."
Tiểu Dục gãi đầu, ngượng ngùng đổ đống kẹo và bánh quy mang theo lên bàn, tạo ra tiếng lạo xạo vui tai.
Li Li khẽ "oa" một tiếng, mắt sáng lên: "Mẹ ơi, nhiều kẹo quá ạ."
Tiểu Dục nói: "Xin lỗi em nha, hôm nay anh không tìm thấy em."
Li Li chớp mắt khó hiểu.
Hướng Hiểu Ảnh giải thích: "Li Li à, đây mới là người bạn nhỏ mà con cần tìm."
Li Li ngơ ngác lặp lại: "Anh này mới là bạn của Li Li ạ?"
Tiểu Dục cũng ngơ ngác gật đầu theo: "Đúng rồi, anh mới là bạn của em."
Cố Tiểu Trạch đứng ngoài cửa nghe đi nghe lại ba lần câu này, mặt đen sì lại.
Li Li chậm chạp hỏi: "Vậy mẹ ơi, cái anh dữ dằn lúc trước thì sao ạ?"
Hướng Hiểu Ảnh kiên nhẫn giải thích: "Li Li nhận nhầm người rồi, nhiệm vụ của anh đó là tự tìm đường đến ngôi nhà đồ chơi còn nhiệm vụ của con là gặp anh Tiểu Dục ở đây rồi cùng đi đến đó."
Bé Thời Li ong ong đầu cố gắng tiêu hóa lời giải thích phức tạp của mẹ một lúc mới hiểu ra, vẻ mặt có chút áy náy, lí nhí xin lỗi: "Em xin lỗi anh Tiểu Dục, Li Li nhận nhầm người rồi ạ."
Hướng Hiểu Ảnh đoán chắc là mẹ của Tiểu Dục
- người bạn thân trong giới của cô tên Quách Mạn
- cảm thấy áy náy về sự cố livestream hôm nay nên đặc biệt bảo Tiểu Dục
- người không tìm thấy em trai
- sang xin lỗi.
Cô lục lọi trên bàn một lúc, lấy ra một nắm kẹo Li Li thích nhét vào tay con: "Li Li, con mời anh ăn kẹo đi."
Li Li bưng hai tay đầy kẹo, đưa về phía trước, ngoan ngoãn nói: "Li Li mời anh ăn kẹo ạ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!