Chương 11: (Vô Đề)

"Mọi thứ đã sắp xếp ổn thỏa chưa?" Đường Danh cúi đầu hỏi vào bộ đàm. Tiếng rè rè vang lên, đầu bên kia lập tức báo cáo: "Năm khách mời nhí đều đã đến đúng địa điểm, các bé cũng đã chú ý đến biển chỉ dẫn rồi ạ."

Việc để một đứa trẻ tự mình tìm kiếm một người bạn chưa từng gặp mặt giữa biển người mênh mông quả thực quá khó khăn.

Vì thế, tổ đạo diễn đã cố tình giảm độ khó bằng cách sắp xếp hai bé chung cặp xuống xe ở cùng một con phố.

Chỉ cần kiên nhẫn tìm kiếm một chút, hai bạn nhỏ sẽ tìm thấy nhau.

Đường Danh vừa nghĩ vừa liếc nhìn thiết bị định vị trên điện thoại.

Để đề phòng bất trắc, mỗi bé đều được trang bị đồng hồ định vị

- một khoản tài trợ béo bở cho chương trình.

Ừm, số 2 và số 3 đang tiến lại gần nhau rồi, số 1 và số 4 cũng... Khoan đã! Đường Danh trợn tròn mắt, sao số 1 và số 5 lại sắp đụng nhau thế kia!

Ngôi nhà đồ chơi do chương trình sắp xếp nằm ở trung tâm của năm ngã rẽ, khoảng cách đến vị trí của mỗi bé đều không quá xa.

Nếu có một hai bé không nhìn thấy biển chỉ dẫn, đi lạc đường rồi vô tình không gặp bạn cùng cặp mà lại đụng độ bạn khác thì cũng là chuyện có thể xảy ra.

Và Li Li chính là bé con đi lạc đó.

Vốn là một Omega ở kiếp trước, Thời Li rất ít khi tiếp xúc với đám đông. Giờ đây đứng giữa dòng người qua lại tấp nập, Li Li sợ hãi đứng nép dưới biển báo giao thông, không dám nhúc nhích.

Cậu ôm chặt con búp bê bông, đứng im lặng hồi lâu, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, dùng đôi mắt đen láy tròn xoe đầy tò mò quan sát những người lớn cao lớn hơn mình rất nhiều đang lần lượt lướt qua trước mặt.

Vì cậu đứng quá lâu, khán giả xem livestream bắt đầu sốt ruột:

[Sao Li Li không đi thế?]

[Chắc là bé sợ chăng?]

[Ngoan quá đi mất, phải thằng em tui là nó chạy mất dạng rồi.]

[Biển chỉ dẫn to đùng ngay bên cạnh kìa, Li Li nhìn đi con!]

Tin tốt là cuối cùng Li Li cũng lấy hết can đảm bước đi bước đầu tiên.

Tin xấu là Li Li không nhìn thấy biển chỉ dẫn.

Khán giả bất lực nhìn bé Thời Li chọn một con đường vắng người hơn, đi ngược hoàn toàn với hướng của bé số 4 sau đó cẩn trọng bước về phía trước.

Cậu bắt đầu hành trình tìm kiếm vô định.

Mẹ bảo bạn của cậu rất nổi bật, rất dễ tìm, bạn ấy cao hơn Li Li và là một bé trai.

Là một anh lớn.

Anh lớn?

Li Li ngẩn người.

Hình như trước mặt cậu có một anh lớn kìa.

Li Li nhìn cậu bé đang đi về phía mình. Cậu bé mặc bộ đồ bóng chày màu xanh trắng, đeo kính râm che kín nửa khuôn mặt, khóe môi mím chặt, vẻ mặt lạnh lùng trông hơi dữ.

Ngầu đến mức không ai dám lại gần.

Bé Thời Li chú ý đến cậu bé ngay từ cái nhìn đầu tiên, trố mắt nhìn cậu bé lướt qua mình sang bên kia đường, không kìm được ngoái đầu lại nhìn theo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!