Đêm xuống, tại nhà họ Cố.
Trong thư phòng, Cố tổng vừa cúi đầu xem tài liệu trên máy tính vừa nói: "Tiểu Trạch không biết trước chuyện này, thằng bé phản ứng gay gắt như vậy cũng là do chúng ta chưa trao đổi kỹ với con, em đừng vội."
Cố phu nhân khoanh tay dựa vào bàn làm việc: "Sao em không vội được, ngày mai chương trình bắt đầu quay rồi, em còn đang không biết làm sao trói nó đem đi đây." Bà lầm bầm: "Cái tính bướng như lừa, chẳng biết giống ai."
Cố tổng mắt không rời màn hình, miệng đáp: "Giống anh, giống anh."
Ngay lập tức, chiếc laptop làm việc của ông bị ai đó gập mạnh lại. Cố phu nhân bực bội nói: "Đừng xem nữa, anh bận rộn cả ngày thế cơ à?"
Hôm nay nếu không phải tại Cố tổng không nói trước với Tiểu Trạch thì đâu đến nỗi xảy ra sự cố trên sóng livestream như thế.
Cố tổng thở dài: "Hay là thôi không quay show này nữa."
Cố phu nhân gạt phắt đi: "Không được."
"Hợp đồng đã ký rồi, hôm nay còn quay cả livestream hậu trường nữa. Hơn nữa, với cái tính khí của Tiểu Trạch, nếu cứ chiều chuộng nó mãi, không biết sau này nó còn quậy đến mức nào nữa."
Cố phu nhân suy tính:
"Ngày mai có lừa cũng phải lừa nó đi cho bằng được."
Cố tổng day day trán đầy mệt mỏi, đành thỏa hiệp.
Cố phu nhân là người tính tình sảng khoái, nói là làm, bà cầm điện thoại gọi ngay cho đạo diễn Đường.
Đường Danh đang thức đêm duyệt kế hoạch biên kịch gửi lên, tiện tay bắt máy: "Alo?" Không biết đầu dây bên kia nói gì mà sắc mặt cô trở nên nghiêm trọng, suy nghĩ một chút rồi đáp một tiếng tỏ ý đã hiểu.
Sau khi cúp điện thoại của Cố phu nhân, Đường Danh gọi ngay cho bên kế hoạch, giải thích ngắn gọn tình hình.
"Thế này đi, chẳng phải chỉ có năm khách mời nhí thôi sao?"
"Chúng ta đã đau đầu cả ngày về việc chia cặp thế nào, giờ nếu tách riêng Tiểu Trạch ra để bé tự thực hiện thử thách một mình thì vừa giải quyết được vấn đề lẻ người, vừa tránh để bé gây gổ với các bạn khác. Cộng thêm sự sắp xếp từ phía nhà họ Cố nữa thì hiệu ứng chương trình sẽ rất tốt."
Càng nói Đường Danh càng thấy ý tưởng này khả thi, cuối cùng chốt phương án luôn.
Ở một diễn biến khác, Li Li đang được tắm rửa sạch sẽ thơm tho.
Cậu đã được thay bộ đồ ngủ.
Hôm nay Li Li hóa thân thành một chú thỏ con, đôi tai thỏ dài trên mũ rũ xuống, vắt vẻo trên bờ vai nhỏ nhắn của bé con tóc đen.
Cậu được bế lên cũi, trước khi ngủ được mẹ lau mặt. Đối diện với chiếc camera gắn trên cột giường, cậu không còn tò mò như lúc chiều nữa.
Li Li lờ mờ hiểu được rằng mình đang phối hợp với mẹ để quay một chương trình.
Hướng Hiểu Ảnh vừa lau mặt cho Li Li vừa dặn dò: "Sáng mai Li Li phải đi tìm một người bạn nhỏ khác nên phải ngủ sớm nhé, biết không con?"
Cô đã nhận được lịch trình sơ bộ từ Đường Danh.
Li Li ngoan ngoãn gật đầu.
Hướng Hiểu Ảnh bổ sung thêm: "Li Li phải tự đi tìm một mình nhé."
Được chiếc khăn ấm lau mặt, bé Thời Li đang buồn ngủ díp mắt bỗng tỉnh táo hơn một chút, lặp lại lời mẹ: "Li Li đi một mình ạ?"
Hướng Hiểu Ảnh gật đầu.
Bé Thời Li mím môi, lí nhí hỏi: "Vậy sau khi Li Li tìm được bạn rồi, mẹ có đến tìm Li Li không ạ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!