Sau khi Cảnh Dục kế vị, Cảnh Thước và Đoạn Vân Thâm nán lại kinh thành thêm nửa năm mới rời đi. Một phần vì Đoạn Vân Thâm luyến tiếc con trai, phần khác là vì tân đế vừa lên ngôi nên Cảnh Thước muốn ở lại hỗ trợ trông nom một thời gian.
Tiểu A Hồ ngày nào giờ đã trưởng thành cao ngang ngửa Cảnh Thước. Đoạn Vân Thâm đứng trước mặt Cảnh Dục thấp hơn hẳn nửa cái đầu. Diện mạo của A Hồ như được đúc từ một khuôn với Cảnh Thước, nhưng tính cách lại khác biệt hoàn toàn: lúc nào cũng cười híp mắt. Với người nhà là sự ấm áp, thì bên ngoài lại ra dáng một con "hổ mặt cười" đầy mưu mô.
Ở lại nửa năm, mọi việc cần xử lý đều đã thỏa đáng, những lời cần dặn dò cũng đã nói đi nói lại cả vạn lần. Thế nhưng ngày Cảnh Thước và Đoạn Vân Thâm ra cung, Cảnh Dục đi tiễn mắt vẫn đỏ hoe, trông đầy lưu luyến. Dẫu sao cũng đã là nam nhi ngoài đôi mươi, y không thể làm ra hành động níu góc áo khóc thút thít như ngày xưa được nữa.
Nhìn đôi mắt đỏ lựng của A Hồ, lòng Đoạn Vân Thâm mềm nhũn, thậm chí định bụng không đi du sơn ngoạn thủy gì nữa, cứ ở lại đây với hai cha con nhà này cho xong.
Thế nhưng "hai con hồ ly" kia rốt cuộc vẫn quyết đoán hơn cậu. Dù cũng chẳng nỡ chia xa nhưng họ không vì thế mà đổi ý. Cảnh Dục ôm chặt lấy Đoạn Vân Thâm, cuối cùng vẫn không nhịn được mà làm nũng: "Đã hứa rồi đấy nhé, ngày lễ ngày Tết người nhất định phải về. Nếu hai người không về, trong cung này sẽ chỉ còn mình con lẻ bóng thôi.'"
Cảnh Thước đứng bên cạnh im lặng liếc nhìn thằng con một cái. Trong cung đâu chỉ có mình nó, người trong lòng nó chẳng phải vẫn đang ở đó bầu bạn là gì? Rõ ràng là sắp đi rồi mà tiểu tử này vẫn còn muốn dùng "khổ nhục kế" để Vân Thâm phải canh cánh trong lòng.
Đoạn Vân Thâm vỗ vỗ lưng cậu con trai: "Không chỉ ngày Tết, mà sinh nhật con ta cũng sẽ về, còn mang đặc sản về cho con nữa, được không?"
Cảnh Dục gật đầu, ôm thêm một lát mới buông tay. Sau đó y quay sang ôm Cảnh Thước. Đối với vị phụ hoàng này, Cảnh Dục không dám giở trò tâm cơ, định nói gì đó nhưng lại thấy hơi câu nệ, mãi sau mới trầm mặc thốt lên: "Con sẽ chăm sóc tốt giang sơn này."
Cảnh Thước bình thản đáp: "Điều ta cần con hứa là phải chăm sóc tốt chính mình."
Sống mũi Cảnh Dục cay xè, suýt chút nữa thì bật khóc, chỉ biết vội vàng "vâng" một tiếng.
Khi đã ngồi trên xe ngựa, Đoạn Vân Thâm bỗng thấy hụt hẫng, quay sang hỏi Cảnh Thước: "Huynh nói xem, hai ta cứ thế bỏ mặc mọi thứ mà đi thế này có quá đáng lắm không?"
Cảnh Thước không đáp thẳng vào câu hỏi mà nói: "Giờ Vân Thâm nên nghĩ xem tiếp theo chúng ta sẽ đi đâu chơi thì hơn."
Đoạn Vân Thâm trêu: "Bệ hạ không phải cũng luyến tiếc sao, chẳng qua là ngại không thừa nhận thôi?"
Cảnh Thước khựng lại một chút: "Không có ta gây ảnh hưởng, A Dục sẽ đưa ra những quyết sách táo bạo hơn. Chúng ta rời xa nó một chút cũng là chuyện tốt."
Lúc đi thì lưu luyến A Hồ là thế, vậy mà mới ra ngoài được vài tháng, Đoạn Vân Thâm đã gần như quên sạch con trai ở kinh thành. Cậu mải mê xem bản đồ, đi tham quan danh lam thắng cảnh, nếm thử đặc sản, chơi đến quên cả lối về. Nhìn thấy cảnh này, Cảnh Thước không khỏi lo lắng thầm nghĩ nếu hắn mà rời xa người này vài tháng, chắc cậu cũng bị quên lãng luôn quá.
Nhưng sự nghi ngờ của Cảnh Thước chưa bao giờ kéo dài quá một tuần trà, vì Đoạn Vân Thâm đã nhanh chóng lôi kéo hắn đi chơi chỗ này chỗ nọ, khiến Cảnh Thước cũng quên bẵng luôn nỗi lo đó.
Dù tuổi tác cả hai không còn trẻ, nhưng thời gian dường như chẳng để lại dấu vết gì trên người họ. Nhìn từ phía sau, thi thoảng vẫn có mấy đứa trẻ gọi họ là "ca ca".
Năm ấy vào tiết hè nóng nực, họ lại đang ở phương Nam. Sau khi ngắm nhìn cảnh sắc địa phương, vì trời quá nóng không muốn tiếp tục lên đường, cả hai quyết định dừng chân ở lại đó sống một thời gian.
Nơi đó tuy xa xôi nhưng rất giàu có, đêm không cần đóng cửa, rơi đồ ngoài đường cũng không ai nhặt lấy làm của riêng. Cảnh Thước và Đoạn Vân Thâm định bụng trả tiền để thuê một căn sân nhỏ, nhưng tình cờ gặp đúng lúc chủ nhà đang chuẩn bị đưa cả gia đình đi thăm họ hàng xa. Vì thế, họ không thu tiền mà trực tiếp cho hai người mượn chỗ ở, điều kiện trao đổi là trong lúc chủ nhà đi vắng, hai người hãy giúp họ cho đàn gà trong hàng rào tre ăn.
Thời thế thái bình, trộm cướp và thổ phỉ cũng ít đi, vậy nên khi gặp người lạ mọi người thường có xu hướng tin tưởng đối phương là người tốt. Hơn nữa nhìn cách ăn mặc của Cảnh Thước và Đoạn Vân Thâm, họ cũng không giống hạng người sẽ tơ hào chút đồ đạc trong nhà mình.
Gia đình bình thường đương nhiên sẽ không tích trữ sẵn khối băng như các nhà giàu sang ở kinh thành, lúc trời nóng chỉ có thể tự mình tìm cách tránh nóng.
Đoạn Vân Thâm phát hiện ra một con suối nhỏ khá kín đáo, thế là ban ngày y kéo Cảnh Thước ra gần suối để trốn cái nóng và mò cá. Đến tối, dùng chiếu trải trên thảm cỏ sạch sẽ, sau đó dùng gậy trúc dựng một cái mùng đơn sơ, mang theo chăn mỏng nằm bên trong hóng mát. Cách đó không xa, trên đống lửa còn thoang thoảng bay tới mùi cá nướng thơm lừng.
Thế nhưng, vì lúc Đoạn Vân Thâm ra ngoài lật mặt cá nướng đã quên không tém chặt mùng nên khi quay lại cậu đã bị muỗi đốt cho mấy nốt đỏ chót. Muỗi rừng rất độc, vết đốt vừa đau lại vừa ngứa.
Cùng ở trong mùng nhưng Cảnh Thước lại chẳng mấy khi bị muỗi đốt. Thấy Đoạn Vân Thâm cứ ra sức gãi vết đỏ, Cảnh Thước thật sự nghi ngờ cậu sẽ gãi rách cả da thịt. Hắn như cam chịu số phận mà kéo cánh tay Đoạn Vân Thâm lại, bảo là giúp nhưng chỉ dùng phần thịt ở đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa nhẹ.
Đoạn Vân Thâm chẳng mấy chốc đã không chịu nổi: "Huynh để tự ta làm, cứ gãi kiểu này thì chỗ này của ta ngứa đến phát điên mất!"
Cảnh Thước vẫn giữ chặt cánh tay không buông, để cậu tự làm thì miếng da này chắc chắn sẽ bị trầy xước ngay lập tức.
Đoạn Vân Thâm phát cáu, nhào tới giành lại cánh tay của mình. Hai người vốn đang ngồi trên chiếu, lúc này lôi lôi kéo kéo, mất thăng bằng thế là cả hai cùng ngã nhào ra chiếu.
Đoạn Vân Thâm cuối cùng cũng vớt lại được cánh tay nhưng còn chưa kịp gãi ngứa thì cả người đã bị Cảnh Thước lật lại, đè chặt phía dưới.
Đoạn Vân Thâm: ?
Chuyện gì vừa xảy ra thế này, tư thế này hình như có chỗ nào đó không đúng lắm? Chỉ để ngăn ta gãi nốt muỗi đốt thôi mà, đâu đến mức này chứ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!