Tiểu A Hồ quả thực rất quấn quýt với Đoạn Vân Thâm. Ngoài cái cảm giác thân thiết bẩm sinh do mối quan hệ huyết thống còn là do tính cách của Đoạn Vân Thâm. Dù sao thì Đoạn Vân Thâm là người dễ tính thích kiểu sống an nhàn, mọi chuyện đều không quá khắt khe, lại còn có thể dẫn tiểu A Hồ đi khắp thế giới phá phách. Một người như vậy đương nhiên sẽ được trẻ con yêu thích.
Khi chừng hai ba tuổi, tiểu A Hồ ngày nào cũng chạy theo chân Đoạn Vân Thâm. Chạy mệt thì đưa tay ra đòi bế. Lỡ mà gặp phải lúc Đoạn Vân Thâm cố ý trêu chọc nói "Không bế đâu", nhóc con liền ôm lấy chân Đoạn Vân Thâm, treo mình lên đó, thật sự là một "vật trang trí" to lớn dính chặt trên chân.
Dù sao cũng là con ruột, thấy tiểu A Hồ quấn mình như vậy Đoạn Vân Thâm đương nhiên rất vui, cũng sẵn lòng mang theo cục cưng bé nhỏ này chạy từ Đông sang Tây. Thỉnh thoảng Đoạn Vân Thâm còn lén lút dẫn con ra khỏi cung đi chơi một chuyến, cho đứa bé quậy đủ kiểu. Nói đến Cảnh Dục, ngay cả khi đã trưởng thành, tính tình cậu bé vẫn còn giữ lại vài phần nghịch ngợm không đứng đắn, đây đều là do ông bố ruột Đoạn Vân Thâm đầu độc mà ra.
Nếu Cảnh Thước gặp phải lúc chính sự không quá bận rộn, ngẫu nhiên cũng có thể cùng Đoạn Vân Thâm và con ra khỏi cung. Chỉ có điều, trọng lượng của hai chữ "Thiên tử" đặt ở đó, lúc nào cũng cần phải điềm đạm, đoan trang, nên việc ba người cùng mặc thường phục ra ngoài là ít hơn. Tiểu A Hồ cũng mừng vì Cảnh Thước không đi theo, vì có Cảnh Thước ở đó cậu bé vẫn luôn có phần câu nệ, không thoải mái bằng.
Nhìn tiểu A Hồ quấn lấy Đoạn Vân Thâm như vậy, lúc đầu Cảnh Thước còn có thể nhịn, dù sao cũng là con ruột. Nhưng về sau đứa bé này càng ngày càng quá đáng, hận không thể quang minh chính đại giành người với phụ hoàng của mình.
Nhóc con làm nũng, lăn lộn, bán vẻ đáng yêu chỉ muốn Đoạn Vân Thâm ở bên. Còn Phụ hoàng? Phụ hoàng là người lớn thế rồi, cần gì người khác ở bên chơi cùng!
Thế là, khi tiểu A Hồ lớn hơn một chút, Cảnh Thước đã quyết định cho con ngủ riêng phòng.
Chỉ là lúc mới ngủ riêng, nhóc co. bị mất ngủ, đến tận gà gáy vào sáng sớm vẫn nằm trên giường mở to mắt không ngủ được. Cậu bé không phải sợ ngủ một mình, chỉ là không tài nào ngủ được thôi.
Cảnh Thước cũng không phải người sắt đá. Tuy là hắn quyết định cho ngủ riêng, nhưng rốt cuộc vẫn không yên tâm. Mỗi tối đều phải hỏi nhiều lần các cung nhân hầu hạ tiểu A Hồ. Biết được con không ngủ được, liền nảy ra ý định cho con về ngủ chung lại.
Đoạn Vân Thâm hiếm hoi lắm mới có lúc "nhẫn tâm" hơn Cảnh Thước, cũng không biết có phải là bị ảnh hưởng bởi quan điểm "trẻ con ngủ riêng để rèn luyện tính độc lập" của xã hội hiện đại hay không.
Đoạn Vân Thâm tuy không chủ trương để Cảnh Thước thay đổi quyết định nhưng cậu quyết định tối sẽ qua dỗ con ngủ, đợi nhóc con ngủ rồi mới rời đi. Đoạn Vân Thâm muốn làm từng bước để con trai từ từ thích nghi với việc ngủ một mình.
Kết quả là ngay đêm đầu tiên tiểu A Hồ phát hiện Đoạn Vân Thâm nửa đêm bỏ chạy, đêm hôm sau trước khi ngủ cậu bé liền ôm chặt lấy cánh tay Đoạn Vân Thâm, nghĩ rằng nếu Đoạn Vân Thâm muốn đi, lúc rút cánh tay ra mình sẽ tỉnh giấc.
Đoạn Vân Thâm nằm trên giường vừa bất đắc dĩ vừa phiền muộn, không nhịn được dùng tay phải búng nhẹ trán cậu nhóc. "Ôm chặt thế này con không ngủ được đâu."
Tiểu A Hồ ôm cánh tay trái của Đoạn Vân Thâm, nói một cách đầy lý lẽ: "Không ôm chặt là người chạy mất!"
Tiểu A Hồ bực bội nói: "Phụ hoàng lớn vậy rồi, cha để người ngủ thì sao? Phụ hoàng đâu phải là trẻ con nữa mà cần dỗ?"
Đoạn Vân Thâm nói đại: "Phụ hoàng con không có ta thì không ngủ được, hay gặp ác mộng."
Tiểu A Hồ nghĩ nghĩ, rồi khẳng định nói: "Phụ hoàng lừa người!"
Đoạn Vân Thâm: ???
Tiểu A Hồ: "Y chính là ghen tị vì người ngày nào cũng chơi với con."
Đoạn Vân Thâm: "...... Cái này có gì mà ghen tị?"
Cậu nhóc nghe Đoạn Vân Thâm nói vậy thì không hài lòng, "Nếu con và phụ hoàng đồng thời gặp nạn, người cứu ai?"
Đoạn Vân Thâm: ?! Oi thoi chet
Đoạn Vân Thâm kinh ngạc nhìn đứa bé. Câu hỏi này thật sự đã "sao chép" hoàn hảo cái kiểu hỏi "Tôi và XX đồng thời rơi xuống nước thì anh/em cứu ai".
Đoạn Vân Thâm: "Khoan đã, câu này ai dạy con?"
Tiểu A Hồ: "Phụ hoàng."
Đừng nói bậy, không thể nào, hắn dạy con cái này làm gì, Cảnh Thước nhà ta không phải loại hồ ly này.
Tiểu A Hồ thấy Đoạn Vân Thâm không tin, liền không phục nói: "Mùa hè năm ngoái lúc chúng ta đi Bích Hoa Cung tránh nóng, phụ hoàng cố ý mời người dạy con bơi lội. Khi đang học, người nói rằng cha từng hỏi rằng nếu con và cha cùng nhau rơi xuống nước thì phụ hoàng sẽ cứu ai. Ý của phụ hoàng rõ ràng là muốn con mau chóng học bơi, để người không cần phải khó xử!!!"
Đoạn Vân Thâm:......
Đoạn Vân Thâm cảm thấy mặt mình hơi nóng lên, câu hỏi này cậu quả thực đã từng hỏi.
Lúc đó nhãi con còn chưa được sinh ra! Lời nói đó chỉ là tiện miệng nhắc đến, chủ yếu là để tìm một lý do chính đáng cho việc làm nũng. Bây giờ nếu tiểu A Hồ thật sự cùng rơi xuống nước, cậu đâu cần đợi Cảnh Thước đến cứu, có kịp không chứ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!