Vết thương trên người Cảnh Thước tuy không nguy hiểm đến tính mạng nhưng vẫn cần một khoảng thời gian dài để hồi phục. Trong lúc dưỡng thương rất nhiều vấn đề hắn cần phải giải quyết, từ đảm bảo nguồn cung vật tư quân nhu cho khu vực Lĩnh Nam được tiếp tục; xử lý thêm tàn dư của đội quân Giang Nam đã bị đánh bại; xác định chiến lược để thu phục hoàn toàn khu vực Giang Bắc và Giang Nam; giải quyết tình trạng ngân khố trống rỗng; và đối phó với một đám quan lại ăn bám trong triều đình... Giang sơn tan hoang này thực sự là một mớ bòng bong nan giải. Ai nhặt lấy gánh vác sẽ phải hối hận. May mắn là hiện tại chiến sự đã tạm lắng, tạo cơ hội cho mọi người có thể th* d*c và nghỉ ngơi.
Phía Nam Du đã nhiều lần gửi đề nghị nghị hòa.
Nếu đối với các quốc gia khác, "đất nước không thể một ngày không có vua," thì đối với Nam Du, lại là "đất nước không thể một ngày không có Quốc Sư." Cả hai vị Quốc Sư đều đã qua đời, khiến họ không thể biết được "Thiên Dụ", làm lòng dân trong nước vô cùng hoang mang. Hiện tại Nam Du đều đang trông cậy vào Tam hoàng tử Đoạn Vân Thâm—người có khả năng thu hoạch được "Thiên Dụ"—quay về. Dù sao thì, cậu cũng có thể được xem là một sự thay thế tạm thời.
Khu vực Giang Nam tạm thời cũng không thể gây ra sóng gió lớn. Quân đội Giang Nam đã bị tan rã ngay dưới chân kinh thành, trưởng tử nhà họ Thi đã chết, bên ngoài kinh thành lại có quân Lĩnh Nam do Cảnh Thước đưa về đóng giữ.
Nhất Niệm và Thi Nguyệt Phinh đã quay trở về Giang Nam. Trước khi đi hai huynh muội họ đã có một cuộc gặp gỡ bí mật với Cảnh Thước. Rõ ràng là thời gian trôi qua chưa lâu nhưng Thi Nguyệt Phinh dường như đã thay đổi hoàn toàn, không còn vẻ ngây thơ, hồn nhiên của một cô gái nhỏ như trước.
Nhất Niệm đã đi thẳng vào vấn đề với Cảnh Thước, hỏi rằng nếu hắn và Thi Nguyệt Phinh có thể chấm dứt cuộc hỗn loạn này từ bên trong Giang Nam, liệu Cảnh Thước có thể trả lại cho thiên hạ một cuộc sống an bình hay không. Bản thân Nhất Niệm không có chấp niệm lớn với việc thiên hạ yên ổn nhưng suy cho cùng là vì Thi Nguyệt Phinh xót xa cho những đứa trẻ mồ côi ở thành Giang Bắc.
Nàng đã chăm sóc những đứa trẻ đó hơn nửa năm, ngay cả khi chiến tranh cận kề thành cũng chưa bao giờ bỏ rơi chúng để một mình chạy trốn.
Số lượng trẻ mồ côi mà Đoạn Vân Thâm và Cảnh Thước cứu ban đầu chưa đến một trăm, nhưng chỉ sau nửa năm số lượng trẻ em mà Thi Nguyệt Phinh đang nuôi đã tăng lên gần gấp đôi. Người dân ở thành Giang Bắc và khu vực lân cận khi nghe nói trong thành có người tốt bụng giúp đỡ nuôi trẻ mồ côi đã liên tục đưa con đến chỗ nàng. Cha mẹ của những đứa trẻ sơ sinh thì lén lút đặt con trước cổng lớn, còn cha mẹ của những đứa lớn hơn thì dẫn con đến quỳ gối van xin.
Các bậc cha mẹ không đủ khả năng nuôi con, cũng không muốn con mình chết đói nên chỉ có thể tìm một người đáng tin cậy để gửi gắm.
Thi Nguyệt Phinh hiểu rằng dù nàng có ở Giang Bắc để nuôi trẻ đến bảy tám chục tuổi thì cũng không thể nuôi hết, số lượng trẻ mồ côi chỉ sẽ ngày càng nhiều. Nàng biết mình không thể cứu được tất cả trẻ em trong thiên hạ nhưng người đàn ông trước mặt có lẽ có thể làm được điều đó. Sau chuyện của trưởng tử họ Thi, cộng với việc Thi Nguyệt Phinh luôn nhớ những đứa trẻ đáng thương khi thành Giang Bắc bị phá vỡ, nàng có thể nói là căm ghét tận xương tủy chiến tranh và cũng ghét bỏ những người thân trong gia tộc họ Thi đã dùng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích. Tuy rằng loạn cục ở Giang Nam hiện chưa hoàn toàn chấm dứt, nhưng khi Thi Nguyệt Phinh và Nhất Niệm quay về Giang Nam để đánh phá từ bên trong, kết hợp với sự phối hợp từ bên ngoài của Cảnh Thước, việc dẹp yên hoàn toàn họa loạn Giang Nam chỉ còn là vấn đề thời gian.
Mấy ngày nay Đoạn Vân Thâm luôn mang theo tiểu A Hồ khi ra vào. Vì Cảnh Thước đang dưỡng thương nên không tiện di chuyển, Đoạn Vân Thâm liền mang theo tiểu A Hồ để giúp Cảnh Thước chạy vặt và đưa đồ ăn. Thật ra, cậu không nhất thiết phải mang theo bé con đi khắp nơi, nhưng vì cậu và tiểu A Hồ đã xa nhau lâu như vậy, nên việc bảo bỏ tiểu A Hồ xuống là không thể, cậu không nỡ rời xa một khắc nào.
Thập Thất dù sao cũng là người có "sinh tử chi giao" với tiểu A Hồ. Mặc dù đứa bé cả ngày đều vui vẻ tươi tắn nhưng Thập Thất nhìn thấy nó cả ngày bị Đoạn Vân Thâm mang vào mang ra thì có chút không đành lòng. Vì thế Thập Thất làm một cái giỏ trẻ con thật lớn, lót bên trong bằng gấm vóc mềm mại để Đoạn Vân Thâm có thể xách đi.
Tối đến. Đoạn Vân Thâm vừa cùng con trai trở về từ chỗ nhũ mẫu thì thấy Cảnh Thước đang ngồi trước bàn, không biết đang viết gì. Đoạn Vân Thâm dùng chân móc cái ghế kéo về phía cạnh Cảnh Thước ngồi xuống, không nói hai lời vớt tiểu A Hồ từ trong giỏ ra đặt lên đùi Cảnh Thước. Cậu biết rằng bất kể Cảnh Thước đang bận rộn việc gì, những lúc như thế này hắn cũng sẽ dừng lại để trêu đùa tiểu A Hồ một lát.
Đoạn Vân Thâm liếc nhìn tờ giấy trên bàn: "Là mấy người ta đã nói lần trước à? Huynh đã cho người đi mời họ rồi sao? Kết quả thế nào?"
Kể từ khi có hệ thống mới, Đoạn Vân Thâm cuối cùng cũng có thể ngẩng mặt lên. Hệ thống mới này không khó tính và keo kiệt như hệ thống cũ. Mặc dù làm việc có nguyên tắc nhưng nó rất đáng tin cậy luôn đặt ký chủ lên hàng đầu. Thế là Đoạn Vân Thâm ngày nào cũng bóc lột hệ thống, tống tiền đủ loại thông tin từ nguyên tác chẳng hạn như: Những người tài giỏi nào hiện đang ở kinh thành có khả năng được Cảnh Thước sử dụng? Tình hình hiện tại của Giang Nam và Nam Du ra sao, có nhược điểm gì không?
Có nhân vật nguy hiểm nào tiềm ẩn bên cạnh Cảnh Thước không? Nguyên tác có nhắc đến phương pháp nào để nhanh chóng khôi phục dân sinh không? Nguyên tác có sai sót không, cậu có thể giúp tôi tìm hiểu/kiểm chứng thêm không? Tóm lại, sau khi moi được thông tin hữu ích, cậu sẽ nói hết cho Cảnh Thước nghe. Đoạn Vân Thâm có lý do để tin tưởng rằng Đại Hồ Ly nhà mình biết cách tận dụng những thông tin này. Dù sao thì việc của cậu chỉ là làm trạm trung chuyển thông tin còn lại thì không cần phải động não.
Cảnh Thước đã đặt Đoạn Vân Thâm ở vị trí cực kỳ quan trọng, trân quý. Ở mức độ tin tưởng này dù Đoạn Vân Thâm có kề dao vào cổ Cảnh Thước, hắn cũng sẽ không nghi ngờ gì về ý đồ xấu của đối phương. Nếu không phải có sự tin tưởng này thì chỉ với lượng thông tin chấn động và bí mật mà Đoạn Vân Thâm tuôn ra gần đây, hắn lẽ ra đã sớm bị bắt giữ và tra khảo nghiêm ngặt để làm rõ: Ngươi là ai? Nguồn tin từ đâu? Mục đích là gì?
Cảnh Thước điều chỉnh lại tư thế của tiểu A Hồ trên đùi để bé được thoải mái, tiện thể đáp lời: "Đã điều tra lai lịch của những người đó, cũng cho người đi dò hỏi ý tứ của họ rồi. Họ quả thực là người có tài, nhưng muốn mời họ ra giúp sức e rằng không dễ dàng." Mặc dù Cảnh Thước đã cải thiện phần nào hình ảnh của mình trong mắt công chúng nhờ danh xưng "Cẩm công tử", nhưng đa số người dân vẫn giữ thái độ nghi ngờ, chưa hoàn toàn tin tưởng.
Hơn nữa sau khi Cảnh Thước lên ngôi đã thực hiện một cuộc đại thanh trừng: trước hết là loại bỏ hàng loạt quan viên sâu mọt th*m nh*ng, sau đó là giáng chức đẩy những người thuộc gia tộc quyền thế nhưng chỉ biết ăn bám xuống các vị trí không có thực quyền. Hành động này nói ra thì ai cũng hả hê, nhưng cách làm của Cảnh Thước lại quá quyết đoán tàn nhẫn ảnh hưởng đến phạm vi quá rộng, khiến người ta không khỏi liên tưởng đến danh xưng "bạo quân".
Đoạn Vân Thâm khi biết chuyện này đã có phần nghi ngờ: "Dù cho họ là những kẻ ăn hại nhưng để họ ở đó ít ra họ cũng làm được một chút việc. Sao không từ từ thanh lọc? Bây giờ quét sạch hết trong một lần, chẳng phải trong triều sẽ không còn người làm việc nữa sao?"
Cảnh Thước thì không hề bận tâm.
Theo cách nói của hắn, đây chính là cơ hội tốt nhất để lợi dụng tình hình hỗn loạn hiện tại mà đào sạch những kẻ sâu mọt đó, dọn chỗ cho người mới. Nếu để chúng lại, đợi đến khi tình hình ổn định, đám quan viên sẽ lấy lại tinh thần, lúc đó sẽ rất khó để động đến. Hơn nữa đất nước đã suy yếu đến mức quân địch đã áp sát kinh thành, chỉ còn một bước nữa là mất nước. Lúc này đất nước dù có tệ hơn nữa thì còn tệ đến mức nào được nữa?
Thật sự không được thì cứ coi như quân Giang Nam đã phá thành, kinh thành đã không thể giữ được.
Đoạn Vân Thâm sửng sốt khi nghe những lời này. Cảnh Thước đang ôm tiểu hồ ly mà đùa giỡn, nói chuyện một cách thờ ơ khiến Đoạn Vân Thâm không biết hắn là nói thật hay chỉ là nói linh tinh để cậu bớt lo lắng.
Đoạn Vân Thâm nói: "... Huynh không sợ giang sơn này đã bệnh quá nặng mà liều thuốc mạnh huynh dùng lại khiến nó chết luôn sao?"
Cảnh Thước vẫn vẻ không quan tâm: "Chết rồi thì xây một cái mới."
Lật đổ cái cũ và xây dựng lại cái mới có khi lại dễ chịu hơn là cứ cố gắng sửa chữa cái cũ kỹ này. Dù sao Cảnh Thước trở về làm Hoàng đế không phải vì luyến tiếc cơ nghiệp của tổ tiên.
Việc cải cách quá mạnh bạo và quyết liệt chắc chắn sẽ gây ra sự hỗn loạn. Câu nói "Nước có thể chở thuyền nhưng cũng có thể lật thuyền" không chỉ đúng với dân chúng mà còn đúng với quan viên. Cảnh Thước vừa lên ngôi không lâu, chuỗi chính sách được thi hành không hề nể mặt ai, điều này đương nhiên đã chọc giận những kẻ quyền quý bị tước bỏ quyền lợi trong triều. Phải nói là những vị đại nhân này không có tài năng gì khác nhưng lại giỏi nhất khoản đấu đá nội bộ.
Khi quân Giang Nam áp sát thành, họ đều rụt cổ như rùa đen nhưng đến lúc này lại rất có hiệu suất trong việc âm mưu ép vua thoái vị. Thật không may, Cảnh Thước đã nắm trong tay một phần binh quyền, lại còn sớm có phòng bị. Hệ thống của Đoạn Vân Thâm đã báo động trước một cách chính xác. Do đó ngay khi những kẻ âm mưu ra tay đã bị tiêu diệt hoàn toàn.
Sau khi những kẻ đó bị thanh trừng triều đình quả thật sạch sẽ nhưng xuất hiện một lượng lớn vị trí trống. Đoạn Vân Thâm lập tức yêu cầu hệ thống cung cấp danh sách nhân tài. Cảnh Thước cũng thăng chức cho những người hiền tài vốn đã làm việc trong triều nhưng chưa được trọng dụng, mặt khác lại cho người đi mời những người tài giỏi đang ẩn dật ra làm việc. Chính sách tuyển chọn và khảo hạch nhân tài khẩn cấp tại các địa phương cũng được ban bố.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!