Chương 94: Tỉnh lại

Khi người dân kinh thành biết tin bạo quân Cảnh Thước đã bắt giữ thủ lĩnh quân Giang Nam tất cả đều kinh hãi chỉ có Cảnh Dật trông có vẻ đặc biệt bình tĩnh.

Lúc này các quan viên đang bàn luận sôi nổi phía dưới điện, đua nhau suy đoán ý đồ hành động lần này của bạo quân là gì. Hắn mang theo quân Lĩnh Nam đến cứu giá giải vây cho kinh thành. Liệu có phải hắn đã chấp nhận phận làm bề tôi, bằng lòng đứng về phía triều đình? Rốt cuộc nếu hắn có ý đối phó triều đình thì trực tiếp cùng quân Giang Nam đánh vào có phải tốt hơn không? Cảnh Dật day day trán, cảm thấy có chút hoang đường và buồn cười.

Mới chỉ một năm thôi mà đã có người quên mất bạo quân Cảnh Thước là loại người gì, lại còn ôm ấp những ảo tưởng như vậy về hắn. Hay là do những người dưới trướng hắn ta đã sống quá lâu trong sự an nhàn ở nơi phồn hoa như kinh thành, nên giờ thấy nguy hiểm ngay ngoài thành, liền đồng loạt bắt đầu tự lừa dối mình, bịt tai trộm chuông?

"Theo hạ quan thấy, hai quân giao chiến không chém sứ giả. Chi bằng chúng ta phái một vị đại nhân qua đó dò xét khẩu khí của vị bạo... vị Cẩm công tử này, để tiện biết cách ứng phó."

"Trương đại nhân thật là cao thượng, không bằng sứ giả này do Trương đại nhân đảm nhiệm đi?"

"Cái này...A, tự mình đề ra kế sách mà lại không dám đi thử, mong chờ người khác giúp mình làm cái việc ngu xuẩn đi dò la khẩu khí đó sao? – Bệ hạ, theo vi thần thấy, việc bạo quân này giải vây cho kinh thành, không chừng chỉ là để mưu cầu một tiếng tốt trong lòng dân chúng, phục vụ cho những dã tâm thâm độc của hắn mà thôi! Tuyệt đối không được lơ là cảnh giác!"

"Nói thì dễ! Không được lơ là cảnh giác, vậy ngươi nói nên làm thế nào? Ngươi có biết hắn mang theo bao nhiêu quân Lĩnh Nam không? Tướng sĩ trong thành chúng ta có được bao nhiêu? Giờ không trông chờ giảng hòa với vị Cẩm công tử này, chẳng lẽ ngươi định dùng chút binh lực ít ỏi trong thành để liều mạng với hắn ư?"

Cảnh Dật im lặng nhìn đám quần thần này tranh cãi ầm ĩ. Từ khi hắn ta làm hoàng đế đến nay, cảnh tượng như vậy gần như diễn ra hàng ngày. Việc có nên thu phục Giang Nam hay không, đối với Nam Du là hòa đàm hay quyết chiến, việc lương thảo cạn kiệt quốc khố trống rỗng phải giải quyết thế nào... Từng vấn đề đều bị đưa lên bàn nghị sự và tranh luận kịch liệt như thế. Cảnh Dật thực sự cảm thấy mệt mỏi. Những lời họ nói đều là vô nghĩa.

E rằng ngay cả vấn đề "Tối nay có nên ăn khuya hay không" được đưa ra, bọn họ cũng có thể cãi nhau toé lửa. Một bên thì bảo ăn khuya không tốt cho dạ dày, bên kia lại nói không ăn khuya đói lả thì ai chịu trách nhiệm? – Còn về việc rốt cuộc có nên ăn khuya hay không, nên quyết định thế nào, bọn họ chỉ biết nói: "Bệ hạ tam tư" (Bệ hạ nên suy xét kỹ).

Giữa khung cảnh đó, Cảnh Dật không nói một lời, trực tiếp đứng dậy rời đi. Ngay cả thái giám theo hầu cũng chậm nửa nhịp, sau đó mới kiễng chân vội vã kêu "Bệ hạ" rồi đuổi theo. Còn lại đám đại thần vừa tranh cãi đến đỏ mặt tía tai thì nhìn nhau.

Rời khỏi phòng nghị sự, Cảnh Dật nhìn vầng trăng tròn trên trời, đột nhiên vô cớ hỏi: "Chu tiên sinh vẫn chưa có tin tức gì sao?" Vị thái giám kia sững sờ một lát mới kịp phản ứng đó là hỏi mình, bởi vì xung quanh chẳng còn ai khác. Hắn chỉ là một tiểu thái giám hầu hạ việc ăn uống sinh hoạt hàng ngày, làm sao biết được tin tức của Chu Không Ngu. Lúc này hắn do dự đáp: "Hình như... chưa từng nghe nói có tin tức mới truyền đến.

Bệ hạ đừng quá lo lắng, hiện giờ kinh thành đang bị vây, không chừng Chu tiên sinh vẫn bình an vô sự, chỉ là tin báo bình an không thể đưa vào mà thôi."

Chu Không Ngu từng xin nhận lệnh trấn thủ thành Giang Bắc. Khi thành Giang Bắc bị vỡ, Chu Không Ngu đã gửi về bức thư cuối cùng, sau đó thì bặt vô âm tín, rất có khả năng đã tử trận ở Giang Bắc. Người sáng suốt đều nhìn ra được cái chết của hắn trong trận Giang Bắc dường như đã gây ra ảnh hưởng rất lớn đến tâm trạng của Cảnh Dật. Kể từ thời điểm đó đến nay, Cảnh Dật đã thay đổi rất nhiều, hắn ngước nhìn ánh trăng một lúc lâu trong lòng dâng lên nỗi thê lương vô hạn.

Với cục diện hiện tại, hắn không tìm thấy được dù chỉ nửa điểm khả năng nào có thể xoay chuyển tình thế bại thành thắng. Khi Hạ Cần và Vương Thụy Trọng chết, hắn đã mất đi khả năng kiểm soát đối với quân Lĩnh Nam. Hiện tại những đội quân địa phương mà hắn có thể điều động không còn nhiều, hơn nữa đều là nước xa không cứu được lửa gần. Nghĩ đến việc mình đã dốc hết sức lực bao nhiêu năm để leo lên ngôi vị này, không ngờ cuối cùng ngôi vị này mang đến cho chỉ là danh hiệu "Vua mất nước". Cùng với Chu Không Ngu, chính mình đã từng hứa với hắn một thái bình thịnh thế, hắn mới đem những huynh đệ dưới quyền mình giao cho thế mà giờ đây lại rơi vào kết cục như vậy.

Giọng điệu Cảnh Dật thê lương giống như đang lẩm bẩm một mình: "Quanh đi quẩn lại, không ngờ lại phải thua trong tay người đó. Điều này làm cho Trẫm làm sao có thể nuốt trôi được cục tức này?" Vị thái giám bị ý nghĩa trong lời nói này làm cho hoảng sợ, vội vàng quỳ xuống đất trấn an Cảnh Dật: "Bệ hạ đừng suy nghĩ nhiều, hiện giờ chẳng qua chỉ là bị vây nhất thời..." Cảnh Dật không lắng nghe lời thái giám nói, tự mình sải bước đi nhanh hơn.

— Sao có thể cam tâm đem giang sơn này cứ như thế trả lại cho người đó?

Tại biên giới Lĩnh Nam, Hạ Giác và Trác Nhược Dương mấy ngày nay cũng không hề nhàn rỗi, thừa thắng xông lên, một đường đánh sâu vào lãnh thổ nước Nam Du, liên tiếp chiếm được bốn thành. Sau đó họ dừng lại ở một pháo đài hiểm yếu, dựa vào địa thế hiểm trở chiếm đóng nơi này, hai bên bắt đầu lâm vào thế giằng co.

Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ cho đến khi Nam Du quốc truyền ra tin tức rằng đại quốc sư của họ đã qua đời vì tuổi già vài ngày trước. Ngay lúc này vị trí quốc sư đang bị bỏ trống, lòng người hoang mang, cả quốc gia đều đang chờ tiểu quốc sư trở về kế vị. Mặc dù ban đầu có nhiều ứng cử viên cho chức quốc sư nhưng vì Đoạn Linh Thần là người tâm tư thâm độc và tàn nhẫn nên những ứng cử viên khác đã sớm gặp Diêm Vương. Chính vì vậy ngay khi đại quốc sư vừa chết, phía Nam Du đã trở nên rối loạn.

Họ tổ chức hết đợt này đến đợt khác người tới giải cứu tiểu quốc sư. Hạ Giác đã nhân cơ hội này giăng bẫy, lại bắt thêm được một đợt tù binh nữa.

Trận đánh này được xem là một thành công lớn, dọc đường coi như là xuôi chèo mát mái. Hạ Giác thường xuyên nhân lúc khó khăn để đi đưa đồ ăn cho Đoạn Linh Thần, chủ yếu là để chế nhạo tình cảnh hiện tại của Nam Du quốc và chính bản thân Đoạn Linh Thần. Việc này làm rất thiếu đạo đức, Quạ Đen luôn đi theo bảo vệ sợ Hạ Giác sẽ bị tiểu quốc sư đột nhiên bạo phát đánh chết. Chỉ là Đoạn Linh Thần bản thân cũng là kẻ mặt dày, Hạ Giác có khiêu khích thế nào, cậu ta cũng không hề dao động.

Ngoại trừ một ngày, khi Hạ Giác đến gặp Đoạn Linh Thần đang nhắm mắt, dường như đang suy nghĩ. Hạ Giác gọi hai tiếng, khi Đoạn Linh Thần mở mắt ra, đáy mắt hắn hiện lên một mảng mơ màng, bất lực, trông hệt như một đứa trẻ đột nhiên mất đi cha mẹ. Vẻ mặt này thật mới mẻ. Hạ Giác cười như xem trò vui nói: "Tiểu quốc sư đây là gặp ác mộng sao? Sao lại hoảng hốt đến mức này?" Đoạn Linh Thần dường như mơ hồ, yên lặng một lát, sau đó đột nhiên lộ ra một biểu cảm mâu thuẫn vừa khóc vừa cười: "... Hóa ra ta lại có kết cục như thế này." Hạ Giác:? Đoạn Linh Thần đã nhìn thấy kết cục của chính mình từ trong "Thiên Dụ".

Ban đầu Hạ Giác không để chuyện này trong lòng. Nhưng ngày hôm sau, phía Nam Du đã gửi thư đến, nói rằng họ bằng lòng trả bất kỳ điều kiện nào để đổi lấy sự trở về vị trí của tiểu quốc sư. Cái gọi là "bất kỳ điều kiện nào" này rất đáng suy ngẫm. Dù sao thì "trời cao hoàng đế xa," mà Cảnh Dật bên kia gần đây cũng đang bận rộn. Phía Hạ Giác dựa vào sự chi viện lương thảo của các nhóm khởi nghĩa nên cũng có chút không đủ tự tin, luôn lo lắng người khác đột nhiên cắt nguồn tiếp tế.

Vì thế, dứt khoát tự mình quyết định xem xét thành ý của cuộc "hòa đàm" này. Vừa xem xét, đối phương quả nhiên tỏ ra rất thành ý, thậm chí còn nói ra những lời như "nguyện ý vĩnh viễn thần phục" – đương nhiên, mức độ đáng tin cậy thì vẫn còn khó nói.

Hạ Giác với tâm trạng xem náo nhiệt đã đi sắp xếp cái gọi là "hòa đàm". Ai ngờ vừa đi, hậu viện đã bốc cháy, cháy thật sự. Nơi giam giữ tiểu quốc sư bị lửa thiêu rụi, Đoạn Linh Thần trực tiếp bị đốt thành một khối than cháy đen. Đoạn Linh Thần trước đó đã gieo rắc dịch bệnh ở Vũ Thành, làm không ít người chết. Trong quân luôn có một vài người có tâm huyết, có bạn bè, huynh đệ đã chết, không muốn nhìn thấy loại người này được đưa về Nam Du, thà liều mạng bị quân pháp xử lý cũng muốn báo thù cho huynh đệ đã khuất của mình.

Hạ Giác có chút xấu hổ vì chuyện này. Rốt cuộc Cảnh Thước từng nói muốn bảo toàn mạng sống của người này, ai ngờ người này lại bạc mệnh như vậy. Hơn nữa, sau khi chuyện này xảy ra, phía Nam Du nhất định sẽ phản công như chó điên. Hạ Giác đã chuẩn bị sẵn sàng để nghênh chiến, nhưng không ngờ Nam Du lại lùi một bước, không hề truy cứu chuyện này mà ngược lại bắt đầu tìm kiếm tung tích của Đoạn Vân Thâm – Đoạn Vân Thâm cũng từng thể hiện khả năng nhận được Thiên Dụ của mình.

Tuy nhiên Đoạn Vân Thâm vẫn đang ngủ say tại một trấn nhỏ gần kinh thành. Hồng Tiêu Cổ trên người cậu đã được thanh trừ gần hết, con rắn nhỏ màu đen từng di chuyển trong cơ thể đã biến thành một đường chỉ màu xám nhạt. Tương ứng với điều đó, tốc độ tự lành của vết thương trên người Đoạn Vân Thâm ngày càng chậm, cực kỳ dễ dàng chuyển biến xấu. Mấy vết thương vốn đang hồi phục tốt đẹp bỗng nhiên bắt đầu nhiễm trùng và sinh mủ. Hơi thở và nhịp tim của cậu trước sau không ổn định. Có lúc hơi thở nhẹ đến mức không nghe thấy, có lúc lại gấp gáp như cái hòm kéo gió như thể sẽ co giật ngay sau đó.

A Tứ ngày đêm canh giữ bên giường Đoạn Vân Thâm không chịu rời, ban đêm cũng không dám ngủ, sợ Đoạn Vân Thâm xảy ra bất trắc. Hầu hết tiểu A Hồ đều do Thập Thất chăm sóc. Hệ thống vẫn đang luẩn quẩn trong sự trì hoãn và chứng khó lựa chọn, vừa muốn Đoạn Vân Thâm chết, lại sợ hắn thực sự chết. Vì thế mỗi ngày nó lên mạng rồi lại xuống mạng rất nhiều lần. Ban đầu, khi nó còn ở trong quân Nam Du đã thu hút sự chú ý của hệ thống chủ.

Lúc này việc lên xuống liên tục như vậy suýt nữa bị hệ thống chủ bắt được, khiến mỗi lần nó online nhiều nhất cũng chỉ dám ở lại vài phút rồi phải nhanh chóng offline.

Sau khi trưởng tử của nhà họ Thi chết, quân Giang Nam trở nên phân tán. Nhất Niệm lại dùng một vài thủ đoạn khiến các tầng lớp cao của quân Giang Nam hoàn toàn chia rẽ, làm cho đám cát rời này càng phân tán triệt để, việc giải quyết cũng trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều.

Sau khi vòng vây kinh thành được hóa giải, Cảnh Thước liền cho người đưa tin đến Cảnh Dật, hỏi hắn ta muốn chủ động mở cổng thành hay chờ Cảnh Thước phá cổng thành. Phá cổng thành không phải là không làm được, chỉ là sẽ vô cớ làm tăng thêm thương vong cho tướng sĩ và khiến bách tính trong thành gặp tai ương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!