Đoạn Vân Thâm có lẽ đã bị dọa đến choáng váng. Mãi đến ngày hôm sau, cậu mới nhận ra những lời mà Cảnh Thước nói trước đó về việc "trước đây ta thích ăn phật thủ tô nhưng sau này thì không" rốt cuộc có ý nghĩa gì.
Nếu cậu nhớ không nhầm, Cảnh Thước từng nói rằng những ai trong cung thích ăn phật thủ tô đều đã ch·ết hết rồi.
Vậy những lời đó chẳng lẽ chỉ chính hắn?
Cũng không đúng, hắn chẳng phải vẫn còn sống đó sao?
Đoạn Vân Thâm tự mình suy nghĩ một lúc lâu nhưng vẫn không thể hiểu được ý nghĩa sâu xa của những lời nói đó. Cuối cùng, đành phải cầu cứu hệ thống.
Mặc dù hệ thống là một kẻ không đáng tin cậy, nhưng nó lại nắm giữ kịch bản. Muốn biết sự thật, hỏi hệ thống chắc chắn là cách đáng tin cậy nhất.
[Đinh – Hệ thống của cậu đã online.]
[Hệ thống nhắc nhở nhỏ đáng yêu: Chúng ta hiện tại là tình địch, tại sao tui phải chia sẻ thông tin độc quyền của tui cho cậu ?]
[Đoạn Vân Thâm:] "Tình địch? Ai vậy? Tao không có ý định coi kẻ tùy tiện lột da người đó làm đối tượng đâu; mày lại chẳng có hình người, thích cũng vô ích. Rốt cuộc thì tình địch kiểu gì đây?"
[Hệ thống nhắc nhở nhỏ đáng yêu: Quỳ xuống đi em trai. Hệ thống của cậu không muốn nói chuyện với cậu đâu, đang chuẩn bị đào hố chôn ngươi đó.]
[Đoạn Vân Thâm:] "... Tao dù sao cũng đã cứu mạng anh Cảnh Thước nhà mày rồi, nhìn xem móng vuốt của tao này, nhìn đi đều thành Doraemon rồi đó – à đúng rồi, chị Hệ thống ơi, tay của tao sẽ không có di chứng gì chứ?"
[Hệ thống nhắc nhở nhỏ đáng yêu: Gọi là anh!]
[Đoạn Vân Thâm:] "Anh Hệ thống ơi ~~"
[Hệ thống nhắc nhở nhỏ đáng yêu: ... Thật là không biết liêm sỉ. Thôi được rồi, vì cậu đã cứu anh Cảnh Thước nhà tui, tay cậu chỉ bị sẹo thôi, không ảnh hưởng đến chức năng sử dụng đâu.]
[Đoạn Vân Thâm:] "Cảm ơn anh Hệ thống."
[Đoạn Vân Thâm:] "À đúng rồi, anh Hệ thống..."
[Hệ thống nhắc nhở nhỏ đáng yêu: Im miệng đi huynh đệ, có liêm sỉ một chút, tui đều nghe mà ngại đó!]
[Đoạn Vân Thâm:] "Một câu hỏi cuối cùng thôi."
[Hệ thống nhắc nhở nhỏ đáng yêu: Tui sẽ không nói cho cậu chuyện Phật thủ tô từ đầu đến cuối đâu! Đó là bí mật riêng của tui và Cảnh Thước nhà tui!]
[Đoạn Vân Thâm:] "... Vậy tao hỏi chuyện khác nhé, bạo quân này trước đây có cưới phi tần nào khác không?"
Thực ra, Đoạn Vân Thâm không thực sự quan tâm đến câu hỏi này. Cậu muốn dò hỏi xem Cảnh Thước có "chuyện chăn gối" được không. Đoạn Vân Thâm từng dựa vào những dấu hiệu không đáng tin cậy mà suy đoán rằng Cảnh Thước có thể không thể quan hệ vì nửa người dưới bị tàn tật, nhưng trong lòng vẫn không chắc. Cậu muốn hỏi hệ thống, nhưng vì hệ thống là một "fan cuồng" của bạo quân, hỏi thẳng như vậy dễ chạm vào điểm yếu và khiến nó "nổi điên", nên cậu mới phải vòng vo tam quốc như vậy.
[Hệ thống bật mí: "Có chứ, Triệu Quân Trác mà cậu biết đó, chính là cái cớ để Trương Duệ g·iết người hôm qua đó. Nàng ta cũng là một người xuyên không, xuyên vào làm tiểu thư thế gia. Nhưng mục tiêu của nàng ta là Gia Vương Cảnh Dật, chú ruột của Cảnh Thước nhà tui. Nàng ta đã lôi kéo các tài năng trẻ trong triều về phe Gia Vương, còn định cài c*m v** bên cạnh Cảnh Thước để truyền tin nữa cơ.
Thế nhưng, Cảnh Thước nhà tui anh minh thần võ, nhìn thấu ngay tại chỗ, đêm tân hôn còn chưa chạm vào nàng ta đã xử lý gọn luôn rồi!"]
Đoạn Vân Thâm thầm nghĩ: "Đêm tân hôn còn chưa chạm vào cô dâu đã g·iết người á? Cái này chưa chắc là anh minh thần võ đâu, có khi là lực bất tòng tâm rồi giận quá hóa rồ đó huynh đệ!"
Nói cách khác, Cảnh Thước có lẽ thật sự là không được!
Phụt.
Đoạn Vân Thâm hỏi: "Thế hắn có nữ nhân nào khác bên cạnh không?"
Hệ thống đáp: "Không có! Cảnh Thước giữ mình trong sạch, không giống mấy vị hoàng đế trăng hoa khác đâu!"
Nghe vậy, Đoạn Vân Thâm lòng vui như mở hội, mừng ra mặt. Nhưng cậu lại thấy vui như vậy cũng không hay lắm. Thế là hắn ho khan hai tiếng, dùng đôi bàn tay nhỏ nhắn như mèo của mình xoa xoa mặt để che đi sự sung sướng.
—Ngay lập tức, vết thương trên tay nhắc nhở hắn, đau đến mức cậu kêu oai oái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!