Hoàng hậu là cái gì, có thể ăn sao?!
Việc nhổ độc ra ngay bây giờ quan trọng hơn !
"Ta xin ngươi đấy, nôn đi! Lỡ mà người ta tưởng ngươi nghén, ta sẽ là bố của đứa bé đó !"
Đoạn Vân Thâm chỉ muốn túm lấy vai Cảnh Thước mà lay thật mạnh, hỏi xem đầu óc hắn có vấn đề không.
Hỏi gấp! Giờ mà lật ngược tên bạo quân phản diện này lại rồi bắt hắn nôn ra thì sẽ bị xử phạt mấy năm tù? Tôi đang cần câu trả lời gấp, chờ online
... Đợi cái quái gì nữa! Sống chết đang cận kề, nói gì thì nói sau!
Đoạn Vân Thâm tự mình lấy hết dũng khí, chuẩn bị vươn móng vuốt tội lỗi của mình ra để đè tên bạo quân xuống rồi thúc hắn nôn.
Nhưng còn chưa kịp làm gì thì đã bị bạo quân túm chặt lấy móng vuốt.
Đoạn Vân Thâm: "..."
Cảnh Thước: "Hỏi ái phi đấy, sao ái phi không nói gì?"
Đoạn Vân Thâm: "Bệ hạ có phải cố ý không?"
Cảnh Thước hờ hững "Ừm?" một tiếng.
Đoạn Vân Thâm không tin Cảnh Thước không biết chén thuốc vừa rồi có độc, vậy mà hắn cứ uống một hơi cạn sạch, mình khuyên hắn nôn ra thì hắn lại vòng vo tam quốc. Nói hắn không cố ý, đến Đoạn Vân Thâm còn chẳng tin nổi.
Nhưng nếu hắn cố ý, thì hắn muốn gì?
Lúc này, Đoạn Vân Thâm đặc biệt muốn phân tích tâm lý của Cảnh Thước, nhưng bất lực vì đạo hạnh không đủ, chỉ có thể dựa vào trí nhớ: Trước đây, khi Cảnh Thước uống những loại thuốc đó, dường như chưa bao giờ do dự – dù mình có vài lần tình cờ phá hỏng được.
Đoạn Vân Thâm vừa nãy còn nhảy nhót tưng bừng, giờ thì cau mày im lặng, không nói một lời, chỉ nhìn chằm chằm Cảnh Thước.
Cứ nhìn đi, nhìn chằm chằm cho đến khi chính hắn phải mở miệng thì thôi!
Cảnh Thước vẫn bình thản, ung dung.
Đoạn Vân Thâm: "..."
Đoạn Vân Thâm dĩ nhiên không có "đạo hạnh cao thâm" như Cảnh Thước. Huống hồ, ánh mắt của Đoạn Vân Thâm căn bản không có chút sát thương nào, vì thế nhìn chằm chằm một lúc thì chính mình cũng chịu thua, quyết định chuyển sang đánh thẳng vấn đề.
Thế nhưng còn chưa kịp mở miệng, Cảnh Thước đã như đoán trước được cậu định nói gì, liền nói trước: "Ái phi chi bằng trước hết trả lời câu hỏi của trẫm."
Đoạn Vân Thâm: ???
Đoạn Vân Thâm mất một lúc mới kịp phản ứng lại rằng Cảnh Thước đang nói đến chuyện có muốn làm Hoàng hậu hay không.
Đoạn Vân Thâm: "Bệ hạ muốn nạp phi tần mới?"
Đến lượt Cảnh Thước cũng sững sờ, rõ ràng không hiểu sao Đoạn Vân Thâm lại đột nhiên nhắc đến chuyện nạp phi tần mới.
Đoạn Vân Thâm nghĩ thầm: Hậu cung của tên bạo quân này dù sao cũng chỉ có mình là phi tử, còn lại đều là bề trên. Giữa những người đồng cấp cũng chẳng có chuyện ức h**p hay cạnh tranh gì.
Cho nên, nếu không phải là định mở rộng quy mô, thì tự dưng nâng mình lên làm Hoàng hậu làm gì? Một bộ phận chỉ có một người, làm phó bộ trưởng hay bộ trưởng thì có khác gì nhau đâu?
Nghĩ đi nghĩ lại, Đoạn Vân Thâm rút ra kết luận: Bạo quân đang chuẩn bị mở rộng hậu cung.
Cũng phải, tiểu huynh đệ của hắn cũng rất khỏe mạnh, mở rộng hậu cung là chuyện bình thường thôi.
Đây là cái kiểu suy nghĩ thần kỳ chỉ có ở những người có lối tư duy độc đáo như Đoạn Vân Thâm, còn trong lòng một tên địa chủ phong kiến như bạo quân thì ý tưởng tất nhiên phải khác. Hoàng hậu và phi tần khác nhau đại khái cũng chính là vợ cả và vợ lẽ khác nhau, làm vợ cả và làm vợ lẽ tự nhiên là khác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!