Đoạn Vân Thâm: ???!!!
Tiến, tiến vào...???
Không phải đại lão ơi, cơm thì có thể ăn bậy nhưng lời nói không thể nói linh tinh đâu nhé. Ngươi biết hai chữ "tiến vào" này trong thế giới của ta thường xuất hiện ở đâu nhiều nhất không?
Ở chỗ ta á, nó thường xuyên xuất hiện trong mấy cái quảng cáo pop
-up nhỏ xíu! Hơn nữa còn nhấp nháy đủ màu mè, kèm theo mấy cái hình mỹ nữ nửa khỏa thân không phù hợp với trẻ em đó!
Khoan đã.
Đoạn Vân Thâm ban đầu bị hai chữ của Cảnh Thước làm cho choáng váng mất ba giây.
Sau cơn sốc, cậu lại chợt cảm thấy như một cánh cửa đến một thế giới hoàn toàn mới đang mở rộng trước mắt mình.
Tuy Bạo quân không được, nhưng mà mình thì được!
... Ủa, hình như vô tình nghĩ đến một khả năng kỳ quái nào đó.
Nếu là Đoạn Vân Thâm bình thường đối mặt với yêu cầu như của Bạo Quân lúc này, thì đã sớm vắt óc nghĩ cách chạy trốn rồi— chạy được hay không thì tính sau, dù sao cũng phải bắt đầu chuẩn bị tinh thần để chạy đã.
Ngay cả khi biết rõ ràng Cảnh Thước nói "tiến vào" là chỉ việc vào bồn tắm, cũng vẫn phải lên kế hoạch chạy trốn. Đừng hỏi tại sao, hỏi là do nhát gan thôi.
Nhưng lúc này Đoạn Vân Thâm đã không còn là Đoạn Vân Thâm của ngày xưa nữa. Nhờ sự dung túng vô độ của bạo quân trong thời gian gần đây, cùng với những từ ngữ có tính chất gợi mở vừa rồi, Đoạn Vân Thâm trong khoảnh khắc đó như ngộ ra điều gì đó.
Cậu cảm thấy tư tưởng của mình đã thay đổi một trời một vực, từ việc bị áp bức thành kẻ nắm quyền. Đoạn Vân Thâm của ngày hôm nay có lẽ không còn là Đoạn Vân Thâm nữa, mà là Nữu Cỗ Lộc. Vân Thâm!
Cảnh Thước đương nhiên không biết chỉ trong chốc lát, ái phi nhà mình trong đầu đã từ xã hội phong kiến chạy vù một cái tới xã hội chủ nghĩa, vắt óc nghĩ cách lật đổ địa chủ để làm chủ nhân. Trước đây cậu nghĩ bạo quân đẹp trai như vậy, không làm yêu phi thì tiếc quá. Giờ thì cậu chợt nhận ra, chính mình có thể làm yêu phi!
Có thể mọi người sẽ nghĩ thấp một chút, bề ngoài mình là yêu phi, nhưng trên thực tế... khụ ân, thì, cái đó...
Cảnh Thước: "Không muốn sao?"
Đoạn Vân Thâm: "Nguyện ý! Nguyện ý! Nguyện ý!!"
Vừa nói xong câu đó, mặt Đoạn Vân Thâm đã đỏ bừng lên quá nửa.
Mình đang làm cái quái gì vậy? Đang chuẩn bị thổi kèn hiệu phản công sao?!
Gan chó thật lớn a mình!
Đoạn Vân Thâm ho khan hai tiếng, cảm thấy diễn biến này hình như còn có thể thương lượng một chút.
Mặc dù bạo quân rất đẹp, mặc dù hắn là người tàn tật nên trông có vẻ dễ xử lý, mặc dù mỗi ngày hôn một cái sớm muộn gì mình cũng cong, mặc dù hai chúng ta đã bái thiên địa rồi, mặc dù chúng ta mỗi tối đều ngủ chung, mặc dù...
Cái này còn mặc dù cái gì nữa!
Cái này không phải chỉ thiếu mỗi cái động phòng hoa chúc sớm sinh quý tử thôi sao?
Vào thì vào, chân bạo quân bị liệt thì mình đỡ! Thật sự không được thì vẫn có thể chạy!
Trong đầu Đoạn Vân Thâm có một người tí hon vỗ đùi bôm bốp— Tắm! Cùng nhau tắm! Chẳng qua là tắm rửa một cái thôi mà, mình sợ cái gì?!
Đoạn Vân Thâm bắt đầu tháo thắt lưng.
Tháo được một nửa, cậu chợt nhận ra điều gì đó, ngẩng đầu lên thì thấy Cảnh Thước đang nhìn mình chằm chằm.
Đoạn Vân Thâm: ...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!