Đoạn Vân Thâm đứng sững lại.
Không đúng!
Vai vế của hai người họ có phải nên đổi chỗ không nhỉ?
Ảnh vệ của bạch nguyệt quang của ngươi đến đưa thuốc, chẳng phải ngươi nên ấp úng giải thích với ta sao? Ta còn có phải là sủng phi của ngươi không?
Cái kiểu thẩm vấn này là sao?
Hơn nữa, vừa nãy ta có muốn trói ngươi đâu? Ta là muốn cứu ngươi khỏi hiểm nguy đó! Tình người bao la! Có ái phi nào khác liều mạng vì ngươi như ta không?
... À, ta quên mất là ngươi chẳng có ái phi nào khác.
Đoạn Vân Thâm lí nhí: "À."
Cảnh Thước nhìn cậu "Lần này ngoan rồi à? Vừa nãy chẳng phải muốn trói trẫm lại sao?"
Đoạn Vân Thâm vội vàng lắc đầu, "Thần thiếp không dám!"
Cảnh Thước: "Thật không?"
Đoạn Vân Thâm: "Thật!"
Cảnh Thước lúc này có lẽ hơi mệt mỏi nên không có ý định truy hỏi đến cùng.
Đoạn Vân Thâm đợi một lát, cảm thấy tình hình có vẻ đã dịu đi, thế là cậu thử dò hỏi, lấy hết can đảm chuẩn bị buôn chuyện, hỏi một câu: rốt cuộc thì bạch nguyệt quang với ta, ai quan trọng hơn với ngươi?
Câu hỏi này nghe qua thì rất sến, rất phức tạp, nhưng lại cực kỳ cần thiết.
Nếu ta quan trọng thì sau này ta sẽ một lòng một dạ đi theo ngươi. Nếu bạch nguyệt quang quan trọng, lỡ sau này ta gặp nạn mà lại trùng hợp với chuyện của bạch nguyệt quang thì ta không thể trông cậy vào ngươi mà phải tự cứu mình nhanh chóng mới được!
Mà nói đi thì cũng phải nói lại, ai mà ngờ lời lẽ thêm mắm thêm muối của tiểu cẩu tử lại là thật chứ? Đúng là có bạch nguyệt quang thật.
Đoạn Vân Thâm hít một hơi thật sâu, ưỡn ngực, vẻ mặt đăm chiêu, muốn tỏ ra vừa ẩn ý vừa có chút tủi thân, "Bệ hạ, thần thiếp và Hạ..."
Cảnh Thước lúc này cơn khó chịu đã phần nào thuyên giảm, cả người có chút mệt mỏi, nghe Đoạn Vân Thâm "Ưm?" một tiếng, cũng chẳng có ý đe dọa gì, nhưng Đoạn Vân Thâm lại tự làm mình hoảng.
Cảnh Thước chỉ "Ưm" một tiếng, phản ứng đầu tiên của Đoạn Vân Thâm là phanh gấp!
Đoạn Vân Thâm cứng đơ người, vội vàng lái sang chuyện khác, "... Dục cùng Bệ hạ trở về."
Cảnh Thước thực ra cũng không phải là không nhận ra Đoạn Vân Thâm vừa nãy nói năng bị khựng lại, chỉ là thứ nhất không đoán ra Đoạn Vân Thâm định nói chữ "Hạ" trong Hạ Giác, thứ hai cũng không có ý định chấp nhặt, liền tùy tiện nói, "Trói trẫm lại rồi cùng trở về sao?"
Đoạn Vân Thâm: ...
Ta có thể không nhắc đến chuyện trói nữa được không!
Ta chẳng qua thuận miệng nói vậy thôi mà, ngươi trói ta cả ngày ta có nói gì đâu! Làm người đừng keo kiệt vậy chứ!!
Cảnh Thước lúc này hơi khép mắt lại, sức lực khó khăn lúc trước đã biến mất nhờ tác dụng của thuốc, sự mệt mỏi dần dần ập đến. Lúc này, hắn chậm rãi nghĩ thầm, nếu cậu thực sự sẵn lòng cùng mình trở về...
Cảnh Thước: "Vừa nãy ái phi định làm gì đó?"
Cảnh Thước hỏi lúc nãy Đoạn Vân Thâm xuống giường định ra ngoài là muốn đi làm gì.
Đoạn Vân Thâm: ...
Không nói được không, ngại chết đi được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!