Đến trưa ngày thứ hai, Cảnh Thước vẫn không về cung điện của Đoạn Vân Thâm, khiến cậu không khỏi có chút sốt ruột. Nhiệm vụ mục tiêu hôm nay của mình vẫn chưa có tin tức gì!
Bất đắc dĩ, mông của cậu vẫn cần được dưỡng thương, không thể chạy lung tung, đành phải rúc mình trong cung điện, ngửa cổ... và vênh mông chờ đợi.
Ăn xong bữa sáng, xong cả bữa trưa, thấy trà chiều cũng đã được bưng vào mà tên bạo quân này vẫn chưa trở về.
Đoạn Vân Thâm thật sự không nhịn nổi, bắt lấy một tiểu thái giám để dò hỏi: "Này, bệ hạ có phải đêm qua ngủ ở chỗ phi tử khác không? Có phải tiểu yêu tinh nào đó không cho bệ hạ về gặp ta không?"
Tiểu thái giám kinh hãi quỳ rạp xuống đất: "Vân phi nương nương thứ tội, tiểu nhân cũng không biết ạ? Tiểu nhân mới vào cung chưa được mấy ngày, đến các chủ tử trong cung còn chưa nhớ hết tên đâu..."
Lúc này, một tiểu thái giám khác đang quỳ bên cạnh lại điềm nhiên hơn nhiều: "Bẩm nương nương, theo nô tài được biết, hậu cung của bệ hạ chỉ có mình nương nương thôi ạ. Những người khác trong cung là các thái phi và Thái Hoàng Thái Hậu, đều là trưởng bối của bệ hạ."
Đoạn Vân Thâm: ...
Tên bạo quân này có phải bất lực không? Hoàng đế mà lại không mở hậu cung? Hắn không được sao?
Khoan đã, hắn bị tật ở chân, phải ngồi xe lăn, vậy thì nói không chừng thật sự...
Đoạn Vân Thâm cúi đầu, cố gắng che giấu biểu cảm của mình, nhưng vai hắn không ngừng run lên vì cười.
Chuyện như vậy, thật đáng thương làm sao, nhưng cũng thật muốn rải hoa chúc mừng!
Hậu đình an toàn, sẽ không nở hoa, hí hí hí hí.
[Đinh – Hệ thống của ngài đã online]
Đoạn Vân Thâm: ?
[Hệ thống ấm áp nhắc nhở nhỏ: Huynh đệ, có tin tức mới đây, Cảnh Thước của nhà ta sắp gặp thích khách! Cậu nhất định phải cứu hắn!]
Đoạn Vân Thâm quay đầu nhìn cái mông của mình: "..."
[Hệ thống ấm áp nhắc nhở nhỏ: Cái mông của cậu giây tiếp theo là có thể khỏi rồi! Tui bao!]
[Đoạn Vân Thâm: Khỏi cũng không đi đâu cả, mày nghĩ tao còn bị ngươi lừa lần thứ hai sao? Đồ độc quyền ch·ết tiệt!]
[Hệ thống ấm áp nhắc nhở nhỏ: Cậu ...! Được thôi, cậu đừng có hối hận! Thước của tui ch·ết thì cậu cũng không sống được đâu!]
[Hệ thống của ngài đã offline]
Hai tiểu thái giám quỳ rạp xuống đất không dám nhúc nhích, cũng không hiểu vì sao Vân phi nương nương đột nhiên lại cười, rồi cười được một lúc thì lại tắc lại.
Hệ thống đến nhanh đi cũng nhanh, Đoạn Vân Thâm cau mày có chút lo lắng.
Nếu tên bạo quân kia ch·ết thật thì mình cũng chắc chắn không sống nổi. Nhưng mình tay trói gà không chặt, thật sự gặp ám sát thì cũng chẳng có cách nào cả? Huống hồ, ai mà biết cái hệ thống lẳng lơ này có đang lừa cậu không chứ.
Chẳng biết qua bao lâu, hai tiểu thái giám đang quỳ trước mặt đã tê cả chân, lúc này mới run rẩy nhỏ giọng nói: "Nương... Nương nương, người còn có gì phân phó không ạ?"
Vị nương nương đang trầm tư: "Các ngươi đưa điểm tâm, lấy cho ta một đĩa lại đây."
Tiểu thái giám: ???
Tiểu thái giám đứng dậy bưng một đĩa bánh đậu đỏ hoa quế đến, Đoạn Vân Thâm tùy tay nhón một miếng bỏ vào miệng.
Vấn đề rất lớn, hoảng cũng vô ích. Cứ vậy đi, sống ch·ết có số tên bạo quân này tự mình nói, không cần ta đối xử tốt với hắn!
Đoạn Vân Thâm giống như một con cá muối chỉ có mỗi ước mơ — nếu điều kiện cho phép, có thể lật mình thì cậu vẫn nguyện ý vùng vẫy một chút; nhưng bây giờ chuyện này thì thuộc dạng "dính chảo" rồi, thì cũng không còn cách nào, cứ nằm yên thôi.
Đoạn Vân Thâm: "Lui ra đi, ta ở đây không cần các ngươi hầu hạ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!