Chương 38: Lời nói vô căn cứ

Đoạn Vân Thâm cảm thấy lòng mình tan nát.

Nhìn tình hình trước mắt thì nếu bạo quân không đánh chết mình, coi như là hắn yêu mình vậy.

Việc "hôn xong bỏ chạy" chắc chắn là không thể. Đây là trong cung điện của Đoạn Vân Thâm, hôn xong thì chạy đi đâu được chứ? Chạy không thoát, chỉ còn cách nằm yên giả vờ làm cá muối mà thôi.

Cá muối Đoạn Vân Thâm cố gắng giãy giụa trong vô vọng, dù đã "chết" cả đống tế bào não cũng không nghĩ ra cách nào để giải quyết chuyện này.

Cảnh Thước vẫn đang chờ giải thích, nhìn chằm chằm cậu bằng một ánh mắt khiến Đoạn Vân Thâm không dám nhìn thẳng, nhìn đến mức tai Đoạn Vân Thâm cũng bắt đầu nóng bừng.

Đoạn Vân Thâm lí nhí: "Hay là bệ hạ cứ hôn trước đi, rồi mình bàn chuyện này sau?"

Cảnh Thước nói với giọng điệu bình tĩnh, không chút dao động: "Trẫm không cần."

Đoạn Vân Thâm:...

Ôi.

Cảnh Thước ban đầu cũng chỉ hơi bất ngờ nên mới hỏi, nhưng khi nhìn phản ứng của Đoạn Vân Thâm lúc này, không hiểu sao bỗng nảy ra ý muốn trêu chọc: "Ái phi nói xem, cái gì gọi là trẫm không có cái năng lực đó?"

Đoạn Vân Thâm chịu đựng ánh mắt kỳ lạ của Cảnh Thước một lúc, thấy không thể chịu nổi nữa, liền khom người lùi lại một bước, lấy tay che mặt. "Bệ hạ có thể coi như chưa nghe thấy không?"

Cảnh Thước rất ung dung, không nể nang gì: "Không thể."

Dù sao thì đây là vấn đề nghiêm trọng, không thể giả vờ ngớ ngẩn mà lừa dối được.

Đoạn Vân Thâm che mặt, cảm thấy không còn mặt mũi nào gặp người. Giọng nói lọt qua kẽ tay: "Hay là bệ hạ cho thần một cơ hội để chuộc lỗi hoặc chịu phạt, rồi sau đó mình bỏ qua chuyện này không nhắc lại nữa được không?"

Lời nói chuộc lỗi hoặc chịu phạt này nghe có vẻ rất thành khẩn. Cảnh Thước cúi người đưa tay, định kéo vị ái phi đã lùi xa hai bước kia lại. Kết quả là kéo lần đầu tiên vẫn không kéo được, Đoạn Vân Thâm thực sự không còn mặt mũi, cũng không có đủ can đảm để đi theo lực kéo của bạo quân về phía hắn.

Cảnh Thước cũng không kéo lần thứ hai, chỉ nói: "Đây là quyết tâm chuộc lỗi của ái phi sao?"

Đoạn Vân Thâm:...

Đoạn Vân Thâm bỏ tay xuống, lén nhìn Cảnh Thước một cái, dò xét ý của thánh thượng đoán xem hắn có b*p ch*t mình không.

Nhưng vẻ mặt Cảnh Thước vẫn bình thản nhìn đôi mắt mình cũng không có chút cảm xúc dao động nào, không thể hiện ra hỉ nộ.

Cái gì gọi là kiểm soát biểu cảm bậc thầy?!

Biểu cảm của ngươi đơ như gỗ thế này làm sao mà làm đại lão được?!! Ta đoán được ngươi đang tính toán cái gì thì sẽ chết sao? Ta sai rồi, ta chết đi, ta không bao giờ chửi thầm ngươi nữa, ta không sống nổi nữa rồi!!

Cảnh Thước: "Ba."

Đoạn Vân Thâm: "??"

Cảnh Thước: "Hai."

Đoạn Vân Thâm:!

Đoạn Vân Thâm đang ngồi xổm trên đất, hai chân dài duỗi ra, sau đó lại thu về, bò lại gần Cảnh Thước, trông như một con nhện lớn.

— Những lời chửi thầm vừa rồi là nói dối, ta vẫn muốn sống, huhu.

Cảnh Thước nhìn động tác của Đoạn Vân Thâm gần như muốn bật cười, trong lòng dâng lên một dòng nước xuân ấm áp, nhưng trên mặt lại không hề biểu lộ dù chỉ một chút.

Đoạn Vân Thâm thấp thỏm không yên, nuốt nước bọt.

Cảnh Thước đưa tay chạm nhẹ vào má cậu. Chắc do nhóm thái giám kia bóp mặt Đoạn Vân Thâm trước đó để lại, có một dấu tay hơi đỏ, nhưng không rõ ràng lắm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!