Chương 35: "Mèo hoang"

Đoạn Vân Thâm hoảng sợ tột độ, sớm biết thế thì lúc nãy mình đã không hỗn láo chơi mũi tên bạo quân. Giờ bị Cảnh Thước ôm ngang eo, kéo vào lòng hồn vía cậu suýt bay ra ngoài.

Cái này... cái này... hắn tỉnh hay chưa tỉnh đây?!!

Lúc này trời còn chưa sáng, trong đêm tối yên tĩnh như tờ, có lẽ vì đã vào cuối thu nên đến cả tiếng côn trùng cũng chẳng có mấy con. Đoạn Vân Thâm có thể nghe thấy tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, suýt nhảy ra ngoài.

Đoạn Vân Thâm: "Hỗn láo, phạm thượng, chắc chắn sẽ bị lôi ra đánh chết mất!"

Đoạn Vân Thâm kiên nhẫn chờ một lúc, tên bạo quân kia dường như cũng không có ý định buông cậu ra. Lúc này, hắn vùi đầu vào cổ Đoạn Vân Thâm, hơi thở dài và đều đặn chạm vào da cổ cậu, làm cho vùng da đó ngứa ran.

Đoạn Vân Thâm khẽ khàng thử gọi lại: "Bệ hạ?"

Cảnh Thước vẫn không phản ứng.

Lúc này Đoạn Vân Thâm mới thở phào nhẹ nhõm, chỉ nghĩ rằng đó là phản ứng trong mơ của Cảnh Thước – nhưng mà cái phản ứng trong mơ này cũng thật là quá mạnh đi? Có thể từ trong chăn vồ ra túm mình về. Hơn nữa, lần này hắn ôm chặt hơn nữa, cơ bản đừng mong có thể thoát ra dễ dàng.

Đoạn Vân Thâm thử vặn vẹo eo một chút, xem có tìm được lối thoát nào không. Kết quả, cậu vừa động đậy thì bên kia Cảnh Thước lập tức siết chặt hơn vài phần, siết đến mức xương cốt Đoạn Vân Thâm đau nhói.

Đoạn Vân Thâm: ...

Đoạn Vân Thâm trong trạng thái "im lặng" dùng khẩu hình kêu thảm thiết.

Đoạn Vân Thâm:"Huynh đệ à, cái gối ôm nhà ngươi chắc chắn không thọ nổi đâu, ta dù là bông gòn cũng phải bị ngươi siết nổ tung mất!"

Vừa cằn nhằn trong lòng vừa từ bỏ giãy giụa, cậu ngoan ngoãn nằm yên. Đoạn Vân Thâm vừa nằm yên thì cánh tay đang bó chặt cậu cũng nới lỏng ra.

Đoạn Vân Thâm trong đầu nghĩ xem ban ngày làm sao để chuồn ra ngoài cho ổn. Ban ngày không thể so với ban đêm. Ban đêm trời tối gió lớn, hơn nữa cung nữ thái giám đi lại bên ngoài cũng ít, chỉ cần đề phòng đội tuần tra là được. Lúc này Đoạn Vân Thâm hận mình không xuyên không thành một cao thủ võ lâm, nếu không đâu đến nỗi gặp phải vấn đề khó xử này?

Đoạn Vân Thâm suy nghĩ một lát, cảm thấy vẫn không ổn, ban ngày chắc chắn không thể thoát ra ngoài được.

Thế là cậu bắt đầu định nắm từng ngón tay của Cảnh Thước rồi nhẹ nhàng bẻ xuống. Kết quả, vừa mới bẻ được hai ngón, Cảnh Thước đang vùi đầu vào cổ cậu đột nhiên há miệng cắn cậu một cái.

"Oaoo!" Đoạn Vân Thâm đè nén tiếng kêu, rồi kinh hãi mở to mắt.

Đoạn Vân Thâm:"Ngủ, người đang ngủ mà còn biết cắn người sao?"

Đoạn Vân Thâm nuốt nước bọt, cẩn thận cảm nhận xem nhịp thở dài và đều đặn, tượng trưng cho giấc ngủ trước đó còn không. Giờ đây, tần suất hô hấp nhanh hơn một chút so với lúc ngủ, âm thanh nhẹ hơn, rõ ràng là trạng thái của người tỉnh táo!

Đoạn Vân Thâm: "Bệ hạ?"

Cảnh Thước: "Ngoan ngoãn một chút, nếu không da của ngươi sẽ gặp họa đấy."

Cảnh Thước nói xong, cúi xuống hôn lên làn da cổ cậu, hít vào miệng rồi dùng răng ngậm nhấm nháp. Vùng da đó vừa mịn vừa mềm, như đậu phụ nước vậy.

Đoạn Vân Thâm lại nuốt nước bọt một lần nữa: "Bệ hạ ngài tỉnh rồi ạ, ha ha ha, tỉnh khi nào vậy..."

Giọng Cảnh Thước trầm thấp, khi nói chuyện có hơi thở ẩm ướt nóng bỏng phả vào cổ Đoạn Vân Thâm: "Ái phi đoán trẫm tỉnh khi nào."

Đoạn Vân Thâm: "..."

Đoạn Vân Thâm: "Ta, ta, ta không đoán đâu!!"

Cảnh Thước: "Lúc ái phi sờ mặt trẫm."

Đoạn Vân Thâm: !

Đoạn Vân Thâm: "Vậy chẳng phải là, một loạt hành động sau đó của mình đều là vuốt râu hùm dưới mí mắt hổ sao?"

"Giờ mới biết luống cuống à?" Giọng Cảnh Thước không hề có vẻ tức giận, ngược lại nghe như đang rất vui vẻ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!