Chương 34: (Vô Đề)

Về phía Chu Không Ngu, hắn vội vã trở về sau khi hoàn thành nhiệm vụ, khi báo cáo với Cảnh Dật có chút chột dạ, nói được vài câu lại phải liếc nhìn sắc mặt Cảnh Dật. Nói xong, Cảnh Dật chỉ hái chiếc lông bồ câu trên đỉnh đầu hắn xuống: "Nếu đối phương có thân thủ tốt, đó cũng là điều không thể tránh khỏi. Ngươi là một thư sinh, không thể trách ngươi được."

Chu Không Ngu lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên trán từ trong tay áo lấy ra nửa cái bánh nướng, cắn một miếng, xem như an ủi bản thân.

Cảnh Dật đã quá quen với những chuyện như vậy, chỉ hỏi: "Theo ngươi kẻ đã cướp đứa bé nhà họ Trần đi là ai?" Chu Không Ngu vừa cắn bánh nướng vừa cau mày suy nghĩ: "Thông thường mà nói hẳn là người của Thái Hoàng Thái Hậu hoặc phe thừa tướng, chỉ là..."

Cảnh Dật: "Chỉ là sao?"

Chu Không Ngu: "Thần không hiểu tại sao họ lại phải cướp người. Họ chỉ cần canh giữ đứa bé là được, sau đó cứ sắp xếp người điều tra kỹ càng. Lúc này mà cướp người từ tay quan viên thẩm vấn, ngược lại làm rất nhiều việc trở nên danh không chính ngôn không thuận."

Cảnh Dật cũng có suy nghĩ tương tự. Chẳng lẽ không phải người của phe Thái Hoàng Thái Hậu sao?

Chu Không Ngu: "...... Thảo dân đột nhiên có một ý tưởng."

Cảnh Dật: "Nói thử xem?"

Chu Không Ngu: "Liệu có phải là có những người khác ra tay, giữ lại đứa bé này tính toán về sau dùng để khống chế Hạ tướng quân không?"

Dù sao thì đứa trẻ nhà họ Trần này đã chỉ đích danh Hạ Cần là kẻ giết người. Hơn nữa, Hạ Cần lại đang ở biên cương, căn bản không có cách nào tự chứng minh sự trong sạch của mình. Nếu thực sự đưa ra xét xử trước triều đình, dù Hạ Cần có cách thoát thân thì chung quy cũng phải trải qua một phen sóng gió.

Cảnh Dật lắc đầu, nhưng cũng không đưa ra thêm lời giải thích nào: "Cứ sai người đi điều tra xem những người thân cận của phủ Thừa tướng có thân thủ tốt tối nay đã làm gì, xem họ có tiếp xúc với những người giang hồ nào không."

Tối nay, bên ngoài cung điện gà bay chó sủa, nhưng trong cung lại yên tĩnh và bình yên đến lạ.

Đoạn Vân Thâm nhìn Cảnh Thước nhai nốt miếng bánh cuối cùng rồi nuốt xuống, sau đó cậu dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị rời đi. Nhưng đang nhảy lên cửa sổ chuẩn bị đi lại một lần nữa gọi hắn lại: "Ái phi có muốn ở lại bầu bạn với trẫm một lát nữa không?"

Đoạn Vân Thâm khựng lại, quay đầu nhìn Cảnh Thước hai người nhìn nhau hai giây.

Đoạn Vân Thâm: "Muốn."

Đoạn Vân Thâm lại nhảy xuống từ cửa sổ, rồi từ góc chuyển đến một vật để ngồi, không chút khách khí ngồi xuống cạnh Cảnh Thước

Đoạn Vân Thâm: "Bệ hạ muốn nói chuyện phiếm sao?"

Cảnh Thước : "...... Nếu trẫm muốn nói về mẫu phi của mình, ái phi có cảm thấy trẫm rất giả dối không?"

Đoạn Vân Thâm: "Tại sao phải cảm thấy giả dối? Bệ hạ không phải nói mẫu phi của ngài đối xử với ngài rất tốt sao?"

Cảnh Thước : "Thật sự rất tốt."

Cảnh Thước nghĩ nghĩ, rồi nói: "Ngươi có thích ăn bánh phật thủ không?"

Đoạn Vân Thâm: "..."

Câu hỏi chết người lại đến nữa sao?!

Đoạn Vân Thâm lắc đầu như trống bỏi: "Không thích ăn, đồ khó ăn như vậy thần thiếp nhìn cũng không thèm nhìn lấy một cái!"

Cảnh Dật: "Trẫm thích ăn."

Đoạn Vân Thâm: "..."

Đoạn Vân Thâm: "...... Cũng không đến nỗi khó ăn đâu, cái này, ăn uống là sở thích cá nhân mà."

Đoạn Vân Thâm cố gắng chữa cháy, khóc không ra nước mắt, không thể nào ngờ được sao đột nhiên câu hỏi chết người này lại thay đổi đáp án rồi.

Cảnh Dật: "Mẫu phi chưa bao giờ xuống bếp nhưng vì trẫm mà học làm điểm tâm. Trẫm luôn cảm thấy điểm tâm nàng làm là ngon nhất."

Cảnh Thước đang nói dối. Mẫu thân hắn cả đời chưa bao giờ xuống bếp. Nàng là con gái của tướng quân, em gái của lão tướng quân, cưỡi ngựa bắn cung rất giỏi, nhưng lại không có hứng thú học nữ công thêu thùa hay nấu nướng. Khi Cảnh Dật còn nhỏ ăn điểm tâm, đều là do cung nữ bên cạnh mẫu phi làm. Chỉ là mỗi lần mang đến, mẫu phi hắn đều nói đây là mẫu phi cố ý làm cho con.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!