Chương 32: Mong chờ và tin tưởng

Đoạn Vân Thâm sửng sốt. Thái độ của Cảnh Thước bình thản đến rợn người, đặc biệt là nụ cười trên môi, trông như đang sung sướng và hả hê. Rõ ràng Cảnh Thước chưa bao giờ hối hận về chuyện này.

Đoạn Vân Thâm hỏi: "Tại sao?"

Cảnh Thước đáp: "Vì Trẫm vui."

Đoạn Vân Thâm: "......"

Lúc này, Đoạn Vân Thâm rất muốn đánh cho bạo quân này mấy cái, rồi túm lấy vai hắn mà nói: "Nói chuyện cho đàng hoàng!"

Nhưng sự áp đặt về cấp bậc mách bảo cậu : "Nhịn đi, thằng nhóc con."

Đoạn Vân Thâm hỏi tiếp: "Nàng ấy đối xử với Bệ hạ không tốt sao?"

Ánh mắt Cảnh Thước rời khỏi chiếc bùa hộ mệnh xấu xí, nhìn Đoạn Vân Thâm, nụ cười vẫn chưa tắt: "Ái phi đây là đang giúp Trẫm tìm cớ?"

Đoạn Vân Thâm: "Không, thần thiếp chỉ là nghe nói qua một vài chuyện. Biết trên đời này có những bậc cha mẹ, thực ra không xứng với hai chữ 'cha mẹ'. Có những người mẹ thích con trai đã đổ dầu sôi vào cổ họng con gái, cũng có những người cha say rượu ném đứa con ba tuổi xuống đất mà đá..."

Cảnh Thước: "Câm mồm!"

Đoạn Vân Thâm: ......

Đoạn Vân Thâm lập tức ngậm miệng.

Nụ cười trên môi Cảnh Thước nhạt đi một chút. Hắn nhìn Đoạn Vân Thâm với ánh mắt rất nghiêm túc, vừa là nhắc nhở vừa là cảnh cáo: "Mẫu phi quả thật đã chết dưới tay ta, nhưng điều đó không có nghĩa Trẫm có thể chịu đựng người khác bôi nhọ nàng. Đừng có đem nàng ấy đánh đồng với những kẻ đó."

Đoạn Vân Thâm cảm thấy hơi oan uổng. Cậu chỉ dò hỏi, rồi giải thích nguyên nhân mình dò hỏi, chứ không hề nhận định mẹ của Cảnh Thước là người như vậy.

Cảnh Thước thản nhiên nói: "Trẫm giết nàng chẳng qua là nhất thời hứng chí, không liên quan đến nàng, nàng đối xử với Trẫm cực kỳ tốt."

Đoạn Vân Thâm: "Nhất thời hứng chí?"

Làm gì có chuyện "nhất thời hứng chí" vô duyên vô cớ. Hắn đang che giấu điều gì?

Cảnh Thước lại đúng lúc đổi chủ đề, cười hỏi: "Ái phi đã có được câu trả lời ngươi muốn rồi, Trẫm đích xác giết mẹ, cũng không có nỗi khổ tâm nào. Ái phi định làm gì tiếp theo đây?"

Đoạn Vân Thâm: "......"

Tuy không phải là người thông minh xuất chúng gì, nhưng ngươi cũng không thể xem ta là thằng ngốc mà lừa gạt thế được chứ, huynh đệ!

Tính ra thì ngươi chẳng nói gì với ta cả!

Nhưng bạo quân này rõ ràng không muốn mở miệng, Đoạn Vân Thâm cũng không có cách nào. Cậu đâu thể cầm kìm, nhíp đi cạy miệng người ta. Hơn nữa, kìm, nhíp cũng không cạy ra được.

Đoạn Vân Thâm bứt tóc muốn điên lên vì lo lắng.

Cậu đơ người ra.

Chẳng phải mình muốn biết chuyện này thật hay giả sao? Cảm giác như lao đầu vào tường bằng một chiếc kính viễn vọng, tưởng chừng có thể phá thủng tường, nhưng cuối cùng lại đâm vào bông. Mềm nhũn, không đau nhưng cũng chẳng xuyên qua được. Cảnh Thước nói: "Ái phi giờ muốn tránh xa trẫm, vẫn còn kịp. Ái phi đã cứu trẫm, trẫm tự nhiên cũng có thể sắp xếp cho ái phi..."

Đoạn Vân Thâm giơ tay phải, làm động tác cắt ngang lời bạo quân: "Bệ hạ từ từ, để thần sắp xếp lại, thần sắp xếp lại đã."

Não Đoạn Vân Thâm quanh năm bỏ bê, không mặn thì xông, lúc này đột nhiên phải vận động nên phản ứng hơi chậm.

Cậu đi đến bên Cảnh Thước, lấy lại cái gói giấy dầu trong tay Cảnh Thước – dù vài phút trước chính mình đã nhét vào tay Cảnh Thước.

Ôm gói giấy dầu, tìm một chỗ tạm bợ có thể ngồi, rồi ngồi đó vừa nhét bánh vào miệng vừa vận dụng não bộ.

Hỏi: Hôm nay mình vì sao phải mạo hiểm đến tìm bạo quân đối chất chuyện này?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!