Cảnh thước: "Cắn ngươi?"
Đoạn Vân Thâm hơi ngượng khi Cảnh Thước hỏi lại về chuyện hình phạt. Nghe thì không giống trừng phạt gì ghê gớm lắm, nhưng vấn đề là: "Chẳng phải là ngài đang hỏi ta muốn bị ngài phạt thế nào sao?"
Đoạn Vân Thâm lắp bắp: "Thần thiếp chỉ đùa chút thôi, ha ha ha..."
Cảnh Thước nhìn Đoạn Vân Thâm cười gượng, vẻ mặt vẫn bình thản nhưng sự bình thản đó lại toát ra vẻ khó đoán: "Đây là do ái phi tự mình chọn đấy, lát nữa đừng có khóc lóc hối hận nhé."
Đoạn Vân Thâm: Hả??? Ngài định làm gì ta vậy? ... Đừng nhìn ta như thế, đáng sợ lắm. Mình bắt đầu hối hận rồi đây, mẹ ơi con hoảng quá! Nói chuyện thì đừng có úp úp mở mở thế chứ! Ngài nói rõ ra đi, cái gì mà "đừng khóc hối hận" là sao?!
Lúc này chiếc đũa gắp thức ăn của Cảnh Thước vẫn còn dừng trước miệng Đoạn Vân Thâm, dường như đang chờ cậu há miệng ăn. Nhưng Đoạn Vân Thâm đã bị câu nói kia của Cảnh Thước làm cho hồn vía lên mây. Cậu nhìn vào mắt Cảnh Thước, chỉ ước gì mình biết đọc suy nghĩ để còn biết lát nữa mình sẽ chết thế nào.
Cảnh Thước đợi mãi không thấy động tĩnh, bèn dùng chiếc đũa khẽ chạm vào môi Đoạn Vân Thâm. Đoạn Vân Thâm theo phản xạ vô thức há miệng, ăn miếng thức ăn vào. Đến khi hương vị thơm ngon lan tỏa trong miệng, cậu mới nhận ra mình vừa làm gì..... Thần thiếp sợ hãi!! Miếng này ăn vào có khi làm ta giảm thọ mười năm mất!
Đoạn Vân Thâm còn chưa hết lo lắng thì miếng thứ hai đã được đưa đến miệng.
Đoạn Vân Thâm: ... suýt nữa quỳ xuống xin vị bạo quân thân thiện, đáng yêu này: Ngài định làm gì thế? Cho ăn đến nghẹn chết à?
Cảnh Thước: "Không thích ăn cái này à?"
Đoạn Vân Thâm liếc nhìn món ăn trên đũa, là thịt cá. Thích ăn chứ. Nhưng đây không phải vấn đề thích hay không thích!!
Cảnh Thước bình thản nói: "Há miệng."
Đoạn Vân Thâm với vẻ mặt mếu máo mở miệng, để Cảnh Thước đút miếng thức ăn vào.
Cảnh Thước: "Ăn cơm trước đã, ăn xong rồi chúng ta sẽ nói chuyện hình phạt của ái phi."
Đoạn Vân Thâm: ... Hình phạt?
Cảnh Thước: "Cắn ái phi một miếng, là ái phi tự nói đấy."
"Chắc là muốn vỗ béo rồi mới cắn, để khỏi bị sún răng ấy hả?" Đoạn Vân Thâm thực sự hoảng loạn. Nhưng hoảng cũng vô ích miếng thứ ba đã lại đến miệng cậu.
Đoạn Vân Thâm đành nuốt xuống, sau đó kiên quyết vươn tay, chặn lại chiếc đũa thứ tư mà Cảnh Thước đang định gắp.
Đoạn Vân Thâm: "Bệ hạ, thần thiếp không đói bụng."
Cảnh Thước: "Không đói cũng phải ăn."
Đoạn Vân Thâm: "Thần thiếp thật sự không đói!"
Cảnh Thước: "Trẫm có cho ngươi chọn ăn hay không ăn đâu? Ngươi chỉ có thể chọn muốn ngồi cạnh trẫm ăn, hay muốn ngồi trong lòng trẫm ăn."
Đoạn Vân Thâm: ... Ngài ngồi thế là ổn rồi bệ hạ ạ.
Cảnh Thước nhìn Đoạn Vân Thâm không chút né tránh: "Ngồi đâu?"
Đoạn Vân Thâm: ... Anh bạn thân mến, ngài không bình thường rồi đó. Thật không dám giấu gì, hai ngày nay nhìn ngài, ta cứ thấy ngài như từ kịch trường tổng tài bá đạo hàng xóm chạy sang đóng ké vậy!
Cảnh Thước thấy Đoạn Vân Thâm đứng im đó, không định ngồi cạnh mình cũng chẳng định ngồi trong lòng mình, trông như kiểu thà chết chứ không chịu khuất phục.
Cảnh Thước vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, thản nhiên đưa ra lựa chọn thứ ba: "Hay là ái phi muốn trẫm gọi thị vệ vào, rồi đi vào phòng giam mà ăn?"
Đoạn Vân Thâm: Hả?... Tự nhiên ngài lại muốn gọi thị vệ lôi ta vào phòng giam làm gì? Ta không phải vừa mang đồ ăn đến cho ngài sao? Chẳng phải ta lo ngài bị Thái Hoàng Thái Hậu đánh chết nên mới đến xem ngài một chút sao? Cái kiểu bạo quân này lại trở lại rồi phải không? Ngài lại làm trò rồi đấy!
Cảnh Thước nhìn Đoạn Vân Thâm, chờ cậu đưa ra lựa chọn.
Đoạn Vân Thâm: ... Trai đẹp không nên chấp nhặt với gái đẹp! Huống chi còn là một mỹ nhân bạo quân thất thường. Chỉ cần là người bình thường thì ai cũng biết nên chọn thế nào rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!