Đoạn Vân Thâm đang rất mong chờ một điều gì đó từ Cảnh Thước. Trong mắt Cảnh Thước, Đoạn Vân Thâm lúc này giống như một chú chó nhỏ đang vẫy đuôi rối rít trước xe lăn của chủ, ánh mắt sáng long lanh, tràn đầy hy vọng. Đoạn Vân Thâm nghĩ: "Giờ thì đến lượt mình rồi chứ gì? Ta đợi bao lâu cũng được!"
Thế nhưng, Cảnh Thước lại bất ngờ hỏi: "Nếu trẫm từ chối thì sao?"
Đoạn Vân Thâm: "Ủa, cái gì vậy?!"
Đoạn Vân Thâm thầm nghĩ: "Ta đã mong đợi nửa ngày trời rồi, mà ngươi lại đối xử với ta như vậy sao? Lương tâm của ngươi cho chó ăn rồi à?"
Biểu cảm của Đoạn Vân Thâm quá rõ ràng. Cảnh Thước nhìn cậu, ánh mắt của hắn lúc này như một nồi lẩu thập cẩm pha trộn các cảm xúc lạnh nhạt, mỉa mai, và không quan tâm. Cảnh Thước hỏi một cách nghiêm túc: "Ái phi không hài lòng với quyết định của trẫm sao?"
Cảnh Thước nói rất nghiêm nghị, đôi mắt phượng đẹp đẽ không thể hiện bất kỳ cảm xúc nào, hoàn toàn không cho thấy hắn đang đùa. Giọng điệu cũng không hề gợn sóng, nghe qua cứ như hắn đang hỏi một câu hỏi chết người vậy.
Câu hỏi của Cảnh Thước khiến Đoạn Vân Thâm lạnh cả người. Cậu rất muốn nói: "Ta thực sự không hài lòng, ngươi đã khiến ta phải chờ đợi rồi thì tại sao ta không được phép bất mãn chứ?" Nhưng nghĩ đến việc Cảnh Thước có thể gọi thị vệ đến băm mình bất cứ lúc nào, Đoạn Vân Thâm đành nuốt ngược câu nói thật đó vào trong.
Cảnh Thước nhìn Đoạn Vân Thâm. Lúc này, Đoạn Vân Thâm trông có vẻ héo cả người, giống như quả cà tím bị sương gió dập nát vậy.
Thực ra, câu hỏi của Cảnh Thước không có ý gì khác mà chỉ là được voi đòi tiên. Cảnh Thước muốn xem Đoạn Vân Thâm có thể nói ra những lời ngọt ngào, mềm mỏng và dễ nghe hơn nữa không. Nói trắng ra, ý của Cảnh Thước có thể là: "Muốn à? Cầu xin ta đi ~"
Nhưng vì Cảnh Thước vốn quen làm bạo quân, nên khi nói chuyện hắn vô tình lại trở về trạng thái khó lường, khiến sủng phi của mình bị hết hồn.
Hai người im lặng một lúc. Đoạn Vân Thâm thì đang nghiêm túc suy nghĩ lại, không dám manh động. Còn Cảnh Thước thì đang nghĩ xem làm thế nào để xuống nước một cách tự nhiên.
Cảnh Thước: "Khụ ân."
Đoạn Vân Thâm lập tức bật chế độ "nhận lỗi": "Thần thiếp sai rồi, thần thiếp không nên hôn bệ hạ rồi bỏ chạy tối qua, hôm nay cũng không nên nói dối về chuyện tờ giấy, và trước đó thần thiếp không nên cố tình trì hoãn việc thêu túi thơm bùa hộ mệnh cho bệ hạ..."
Cảnh Thước: ...
Cảnh Thước: "Chuyện hôm qua quả thực không nên."
Đoạn Vân Thâm: "Vâng."
Cảnh Thước: "Nhưng trẫm có thể cho ngươi một cơ hội để chuộc tội."
Đoạn Vân Thâm: ...
Đoạn Vân Thâm hơi lo lắng, cứ có cảm giác theo kịch bản phim ảnh, sau khi đại boss nói những lời này thì y như rằng sẽ có một cái bẫy lớn..... Chẳng lẽ hắn không định bắt mình đi ám sát Thái Hoàng Thái Hậu đấy chứ?
Cảnh Thước dụ dỗ nói: "Không muốn biết làm sao để chuộc tội sao?"
Đoạn Vân Thâm buông xuôi: "... Có thể nào hôn xong rồi mới biết không?"
Sống được ngày nào hay ngày đó.
Cảnh Thước: ...
Cái bậc thang đâu rồi? Vừa mới dựng một cái bậc thang lớn như vậy đâu mất rồi?!
Cảnh Thước mất kiên nhẫn trực tiếp vươn tay túm lấy cổ áo Đoạn Vân Thâm, nhấc bổng lên, Đoạn Vân Thâm liền ngã nhào vào lòng Cảnh Thước.
Đoạn Vân Thâm: ...
Cảnh Thước cau mày, lúc này trông có vẻ thực sự không vui, biểu cảm và cử chỉ đều như muốn nói một câu: "Ái phi ngươi có phải bị ngốc không?"
Đoạn Vân Thâm mặt mũi ngơ ngác đầy kinh ngạc, trong đầu vẫn còn đang tự hỏi sao mình lại bất cẩn mà ngã nhào vào lòng Cảnh Thước.
Cảnh Thước: "Còn muốn trẫm mời ngươi nữa à?"
Đoạn Vân Thâm: "Mời... mời ta làm gì cơ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!