Vốn định sau nửa đêm sẽ hôn trộm một lần nữa nhưng Đoàn Vân Thâm lại ngủ quên đến tận bình minh, còn là do người hầu đánh thức cậu.
Khi Đoàn Vân Thâm tỉnh lại, Cảnh Thước đã thay quần áo, ngồi trên xe lăn để người hầu chải tóc cho hắn.
Lúc này trong cung giống như đang diễn một vở kịch câm, nhóm người hầu đang mang bữa sáng đến và giúp rửa mặt chải đầu, trong phòng có năm sáu người, nhưng không có một chút âm thanh nào
Đúng lúc này, một tiểu thái giám bên ngoài đột nhiên vào thông báo, nói rằng Thái Hoàng Thái Hậu ban thưởng đồ vật cho hoàng đế.
Đoạn Vân Thâm thầm nghĩ: Thái Hoàng Thái Hậu? Bà nội của bạo quân ư?
Ngay sau đó, một cung nữ lớn tuổi đi theo Thái Hoàng Thái Hậu bưng một bát thuốc bước vào.
[Đing – Hệ thống của bạn đã online.]
[Hệ thống nhắc nhở đáng yêu: Cậu còn sống sót qua đêm qua sao?]
[Đoạn Vân Thâm: ... Mày không cần nói chuyện với tao. Từ khoảnh khắc bỏ rơi tao ngày hôm qua, tao đã không còn là người đàn ông mà mày có thể có được nữa rồi.]
[Hệ thống nhắc nhở đáng yêu: ...]
[Hệ thống nhắc nhở đáng yêu: Đừng như vậy mà, tui online là để đưa tin tức quan trọng cho cậu đây.]
[Đoạn Vân Thâm: Tin tức gì?]
[Hệ thống nhắc nhở đáng yêu: Thấy bát thuốc mà cung nữ kia đang bưng không?]
[Đoạn Vân Thâm: Thấy, đang bốc hơi nghi ngút đây.]
[Hệ thống nhắc nhở đáng yêu: Thuốc độc.]
[Đoạn Vân Thâm: ?]
[Hệ thống nhắc nhở đáng yêu: cậu không nghe lầm đâu, là thuốc độc.]
[Đoạn Vân Thâm: ... Bà nội của bạo quân muốn giết hắn sao? Khoan đã, nếu bạo quân chết rồi, tao hôn xác hắn hay bộ xương khô có hiệu quả không?]
[Hệ thống nhắc nhở đáng yêu: Huynh đệ, yêu xác chết là phạm pháp, hơn nữa không hiệu quả đâu.]
Lúc này, tỳ nữ đã đưa bát thuốc cho bạo quân.
Cảnh Thước nhận lấy bát thuốc, đôi môi mỏng của hắn chỉ còn cách mép bát vài phân.
Đoạn Vân Thâm như một con mèo nghe thấy tiếng chuông gọi ăn, nhảy bật ra khỏi chăn, tiếp đất vững vàng, rồi chỉ với một bước chân đã lao đến, không nói một lời mà giật lấy bát thuốc.
"Rầm!"
Đoạn Vân Thâm ném mạnh bát thuốc xuống đất.
Cả căn phòng bỗng chốc tĩnh lặng như tờ.
Cảnh Thước không chút biểu cảm, ngước mắt nhìn Đoạn Vân Thâm.
Các cung nữ và thái giám xung quanh đều trợn mắt há hốc mồm.
Đoạn Vân Thâm và tất cả mọi người: Mắt to trừng mắt nhỏ.
Cái tình huống này... hình như có vẻ không ổn lắm rồi.
[Hệ thống nhắc nhở ấm áp: "Ôi chao, hình như vừa rồi tui nhầm lẫn một chút. Hình như đây là thuốc độc mãn tính, uống một hai chén sẽ không chết người, hơn nữa thái y cũng không thể phát hiện ra chất độc bên trong."]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!