Chương 18: Màu môi nhợt nhạt

Đoạn Vân Thâm vừa tỉnh dậy đã là hừng đông, thức dậy mà đầu mơ hồ một lát sau mới giật mình nhớ ra mình đang làm gối đầu cho bạo quân nhưng quay đầu không nhìn thấy hắn đâu, lúc này mới phát hiện cậu đã về lại cung.

Đừng nói là Đoạn Vân Thâm mà ngay cả tiểu cẩu tử cũng kinh ngạc, ngày hôm qua sau khi cậu đi, tiểu cẩu tử vẫn canh giữ ở cửa đại điện, cả đêm cũng chưa chợp mắt, ai biết cậu làm thế nào lại đột nhiên xuất hiện trong điện.

Tiểu Cẩu Tử cảm thấy dường như cậu có yêu thuật.

Trong hoàng cung vẫn luôn lưu truyền yêu phi đến từ biên cương của nước nhỏ tinh thông vu cổ thuật.

Đoạn Vân Thâm không rảnh bận tâm đến tâm trạng của Tiểu Cẩu Tử, cậu nhớ đến hai bóng đen đêm qua mà mình lại thức dậy ở trong cung của chính mình.

Cậu cuống quýt phái tiểu cẩu tử đi ra ngoài hỏi thăm đêm qua bạo quân có gặp thích khách không, sau đó biết được hắn không có gì khác thường mới ổn định lại.

Không có thích khách mà mình lại thấy bóng người rồi vô thức trở về cung....

Đoạn Vân Thâm không thể kết luận được gì mà trí tưởng tượng lại thiếu thốn, bị dáng vẻ tiểu cẩu tử nơm nớp lo sợ cuối cùng vỗ đùi cho ra kết quả trong cung có chuyện ma quỷ.

Vào lúc ban đêm đi tìm bạo quân, cậu xách theo hộp đồ ăn nhân tiện còn mang theo một xấp bùa màu vàng.

Bùa là do cậu bảo tiểu cẩu tử làm ra, một đống thật dày không biết Tiểu Cẩu Tử lấy đâu ra bản lĩnh tìm được thứ này.

Hôm nay trèo qua cửa sổ, thấy Cảnh Thước không chép tâm kinh mà tiện tay lật một quyển sách dạy đánh cờ, thấy cậu bò vào cũng không còn kinh ngạc.

Đoạn Vân Thâm thả hộp đồ ăn xuống rồi móc một đống phù từ trong ngực ra, không nói gì mà bắt đầu dán khắp phòng.

Buộc Cảnh Thước thong dong bình tĩnh không nhịn được cũng phải xem náo nhiệt, ánh mắt dời khỏi quyển sách đánh cờ đi theo cậu, nhìn ái phi nhảy nhót dán bùa khắp phòng.

Đoạn Vân Thâm cũng không phải không biết nặng nhẹ, dán xong còn biết che dấu dùng màn trướng che đi, dùng chân đèn chắn lại, không dán ở những chỗ ngoài sáng mà ngược lại nhét vào trong các góc.

Trong tay còn lại một tấm bùa duy nhất, gấp gọn lại nhét vào trong túi thơm sau đó đi tới trước mặt Cảnh Thước, hành lễ vấn an rồi nói một tiếng đắc tội rồi kéo áo hắn ra nhét nó vào trong ngực hắn.

Cảnh Thước: "......."

Đoàn Vân Thâm nhét xong còn vỗ vỗ ngực hắn.

Cảnh Thước: "Ái phi làm gì vậy?"

Đoàn Vân Thâm: "Đuổi quỷ giữ mạng, trấn trạch nhà cửa ."

Cảnh Thước: ?

Cậu tỉ mỉ kể lại đêm qua mình nhìn thấy hai bóng đen rồi đột nhiên té xỉu sau đó tỉnh lại ở cung điện của mình nên chắc chắn cho ra kết luận

--- bệ hạ bị ác quỷ quấn thân.

Cảnh Thước nhướng mày tuy cảm thấy cậu suy nghĩ có hơi lạ lùng nhưng hắn cũng không nói ra chính mình đã đưa cậu về cung nên im lặng, sắc mặt thản nhiên nhìn lại quyển sách dạy đánh cờ.

Nhưng lòng lại không ở quyển sách, ánh mắt nhìn quyển sách rồi lại dời đi, vươn tay móc túi thơm từ trong ngực ra.

Đoạn Vân Thâm nhìn hắn móc ra, cậu liền đưa tay cướp lấy, cướp xong lại nhét vào trong ngực hắn.

Cảnh Thước: "Túi thơm do ái phi thêu?"

Đoàn Vân Thâm: "......."

Không có đâu.

Cậu sai tiểu cẩu tử tìm vài túi thơm, cho cậu một cái, cho Cảnh Thước một cái rồi trả lại cho tiểu cẩu tử một cái, đều là bùa hộ mệnh.

Cảnh Thước nhìn sắc mặt cậu liền biết đáp án, một lần nữa lấy rồi ném lại trên người cậu, dường như lơ đãng nói: "Trẫm là chân long thiên tử, ái phi đưa cho trẫm để trừ quỷ ý là nói trẫm làm vua bất nhân sẽ bị quỷ quấn thân sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!