Chương 17: Muốn giết chết cậu

Ý đồ của Cảnh Thước rất rõ ràng, hắn muốn dùng cánh tay của Đoàn Vân Thâm làm gối người.

Đoàn Vân Thâm bị mắc kẹt ở đầu giường như một cây cọc gỗ, trong lúc nhất thời không biết nên phản ứng thế nào.

Mặc dù trước đó hai người đã ngủ với nhau, nhưng khi nghe mỹ nhân bạo quân đưa ra yêu cầu như vậy, chung quy vẫn cảm thấy có chút ái muội.

Cố tình Cảnh Thước nói một cách quang minh chính đại giống như một đứa trẻ kiêu ngạo lại ngây thơ, không hề suy nghĩ quá nhiều khi nói, chỉ đưa ra yêu cầu của mình.

Gối đầu quá cứng cho nên muốn trưng dụng cánh tay của ái phi

- chỉ vậy thôi.

Cảnh Thước nhìn thấy Đoàn Vân Thâm ngơ ngác đứng ở nơi đó, thờ ơ nói: "Hay là ái phi muốn ta gọi người vào bây giờ, tháo cánh tay của ái phi xuống để làm gối cho trẫm?"

Đoàn Vân Thâm: ...

Được rồi, ngươi ác..... Ngươi gọi người vào được thì sai người ta lấy cho cái gối mềm hơn khó lắm à? Đừng có đòi chém cánh tay ta chứ?!

Hãy làm một con người đi!!!

Đoàn Vân Thâm một bên oán thầm một bên đá giày ra, leo lên giường nhỏ.

Cậu không chui vào chăn vì trước đó đã dùng nó để "cuộn" hắn lại. Thế là cậu tìm một chỗ nằm cạnh cái chăn, sau đó lôi chiếc gối ban đầu ra, đặt tay vào đó.

Bạo quân gối lên cánh tay cậu ngửa mặt ngủ, nhắm mắt lại.

Đoàn Vân Thâm cũng không ngủ được, chỉ có thể nhìn nghiêng khuôn mặt của hắn, không khỏi thở dài, lông mi của người này thật sự rất dài nhìn từ bên cạnh càng thấy rõ làn da trắng nõn nhưng tái nhợt.

Trông giống như một nam hồ ly tinh thiếu tinh khí và sắp chết đói.

Đoàn Vân Thâm yên lặng thở dài trong lòng, thầm nghĩ nếu đây thật sự chỉ là một nam hồ ly tinh đói bụng thì dễ giải quyết hơn.

Lúc này Cảnh Thước dù nhắm mắt cũng không thể ngủ được, mọi bộ phận trên cơ thể đều cảm thấy vô cùng khó chịu. Cậu có thể cảm nhận được toàn thân Cảnh Thước run rẩy nhẹ. Chưa được nửa chén trà nhỏ, người này ra mồ hôi thấm ướt cánh tay cậu.

Đoàn Vân Thâm có chút lo lắng, muốn giúp hắn lau mồ hôi, nhưng lại sợ người này đã ngủ rồi, nếu mình tùy tiện làm ngược lại sẽ quấy rầy.

Thời gian lặng lẽ trôi qua, Đoạn Vân Thâm dù sao cũng không ngủ được liền nhìn mặt nghiêng của Cảnh Thước, đầu óc trống rỗng.

Khi những hạt mồ hôi lăn trên tóc hắn lần thứ bảy, Đoàn Vân Thâm ma xui quỷ khiến có xung động muốn kéo hắn qua ôm.

Có lẽ đó là sự tiếc nuối đơn thuần muốn bày tỏ "Ta ở đây, ta biết ngươi đang đau đớn và ta muốn giúp".

Cậu bị chính suy nghĩ đó làm cho kinh ngạc.

Đúng lúc này, ngoài cửa sổ đột nhiên vang lên một tiếng "cạch" nhẹ nhàng.

Đoạn Vân Thâm nháy mắt cảnh giác, nửa người động đậy lên nhìn sang. Chỉ thấy hai người mặc áo đồ đen lăn vào, người cao hơn ôm người lùn.

"Ai..." Đoàn Vân Thâm vừa mới thốt ra một âm tiết. Người đàn ông cao lớn đối diện đã giơ tay dùng vật gì đó giống như một hòn sỏi đánh vào người cậu.

Cơ thể cậu mềm nhũn khi bị điểm trúng huyệt đạo châm cứu, nằm úp sấp xuống giường và hôn mê.

Biến hóa xảy ra, nhưng Cảnh Thước lại không có chút phản ứng nào.

Sau khi hai người kia đến bên giường, Cảnh Thước mở mắt ra nói: "Ta nghĩ đêm qua ngươi sẽ tới."

Đợi khi hai người kia kéo khăn đen che mặt ra, bên dưới là khuôn mặt tuấn tú như thư sinh của Hạ Giác.

Hạ Giác cười nói: "Tối qua ta đi xử lý một số việc, hơn nữa không phải ngươi vẫn còn sống đấy sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!