Chương 16: Bệ hạ không hiểu đâu

Đoạn Vân Thâm đang nói chuyện với lính gác và thái giám thì bất ngờ bị người xách lên, ném qua cửa sổ. Cậu ngã xuống đất mất thăng bằng, loạng choạng mấy bước rồi đổ ập xuống, "Bịch!" một tiếng.

Đoạn Vân Thâm: ...

Bản thân Đoạn Vân Thâm cũng thấy hơi xấu hổ, không dám ngẩng đầu lên. Cậu chỉ khẽ chỉnh lại tư thế, cúi đầu nói: "Thần thiếp ra mắt Bệ hạ."

Không ngờ nói xong lại không có tiếng trả lời, chỉ nghe thấy tiếng thở gấp gáp, không bình thường trong không gian yên tĩnh.

Đoạn Vân Thâm dè dặt ngẩng đầu lên thì thấy Cảnh Thước đang gục trên bàn, người run nhè nhẹ, dường như đã bất tỉnh, nhưng cơ thể vẫn co giật vì đau đớn.

Đoạn Vân Thâm lập tức đứng dậy khỏi mặt đất, đi thẳng đến bên cạnh Cảnh Thước. Cậu nhận ra cơ thể Cảnh Thước đang run rẩy, hơi thở cũng dồn dập bất thường.

Vì Cảnh Thước đang úp mặt xuống bàn, Đoạn Vân Thâm đành phải lật mặt hắn lên. Thấy mặt Cảnh Thước đầy mồ hôi, cả người như vừa vớt từ dưới nước lên, tóc bết vào khuôn mặt tái nhợt.

Đoạn Vân Thâm hoảng hốt, không biết người này rốt cuộc bị làm sao.

Trông thì giống trúng độc, nhưng nghĩ đến sự cẩn thận của tên bạo quân này trong chuyện ăn uống, lại thấy không giống bị trúng độc chút nào.

[Đoạn Vân Thâm: Hệ thống, hệ thống ơi có chuyện lớn rồi!! Tên bạo quân nhà mày sắp toi đời rồi!!]

[Đoạn Vân Thâm: Nghe thấy không? Alo!!]

Hệ thống không hề đáp lại.

Trong lòng Đoạn Vân Thâm mắng hệ thống tám trăm lượt, đúng là chuyện gì có thể trông cậy vào nó thì nó không làm được cái gì!

Đoạn Vân Thâm nhìn dáng vẻ của Cảnh Thước, hoảng đến mức sợ người này giây tiếp theo sẽ co giật rồi tắt thở.

Nhưng Đoạn Vân Thâm không học y, thực sự không biết phải làm sao. Cậu ngập ngừng vỗ vỗ vào mặt Cảnh Thước: "Này, ngươi tỉnh dậy đi, đừng có chết mà, ngươi mà chết thì ta biết làm sao bây giờ, huynh đệ, ngươi là cái mạng của ta đó! Ta còn trông cậy vào ngươi..."

Nói đến đây, Đoạn Vân Thâm mới phản ứng lại, mình còn phải dựa vào tên bạo quân này để sống sót nữa chứ.

Hay là, nhân lúc còn chưa chết hẳn?

Đoạn Vân Thâm ghé sát vào, chụt một cái lên môi Cảnh Thước.

Trước tiên cứ cứu lấy cái mạng ngày hôm nay đã, ít nhất bây giờ người còn sống.

Môi chạm môi, môi Cảnh Thước nóng bất thường, lại hơi mặn vì mồ hôi.

Đoạn Vân Thâm còn đang hôn, thì bên kia Cảnh Thước đã mơ màng mở mắt.

Thật ra khi có người vào phòng thì hắn đã tỉnh rồi, cảnh giác cao độ. Chẳng qua nhận ra người đến gần là Đoạn Vân Thâm, cái sự cảnh giác đó lại tan biến.

Cảnh Thước bây giờ mệt mỏi vô cùng, từng thớ thịt đều gào thét đau đớn và khó chịu, thực sự không thể nhấc nổi sức lực nên ngay từ đầu cũng không mở mắt.

Ai ngờ sủng phi của mình lại ngốc nghếch tát mình không nhẹ không nặng, gọi thì cực kỳ khó nghe, gọi xong lại còn trực tiếp ghé sát vào.

Trước đây Cảnh Thước cho rằng câu nói "một ngày không hôn là sẽ chết" của Đoạn Vân Thâm là bịa đặt, nhưng lúc này lại có vài phần tin.

Nếu không, sao lại có người làm chuyện này vào thời khắc như vậy?

Đoạn Vân Thâm hôn xong, còn định tiếp tục gọi mấy tiếng nữa, nếu thật sự không được thì sẽ gọi thái y.

Kết quả vừa rời khỏi môi đối phương, cậu đã thấy tên bạo quân mỹ nhân kia lạnh lùng nhìn mình.

Hắn nhíu mày, không biết là vì đau đớn hay vì tức giận.

Đoạn Vân Thâm và Cảnh Thước nhìn nhau ba giây, sau đó Đoạn Vân Thâm thở phào nhẹ nhõm: "Bị ta hôn tỉnh rồi sao?!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!