Đoạn Vân Thâm: "..."
Mình tốt bụng mang đồ ăn đến cho hắn mà tên bạo quân lại nghi ngờ mình muốn hại hắn à?
Kiểu tính cách đa nghi như hắn sẽ cô độc đến già cho mà xem, sẽ chẳng có vợ đâu..... Khoan đã, hình như mình có vợ rồi thì phải.
Vợ hắn chính là mình đây này.
Đoạn Vân Thâm im lặng.
Cảnh Thước hỏi: "Sao, không dám à?"
Đoạn Vân Thâm: "..."
Đoạn Vân Thâm duỗi bàn tay nhỏ bé của mình ra lấy đũa, khó khăn dùng đũa gắp một ít thức ăn từ mỗi đĩa rồi tự cho vào miệng mình. Cảnh Thước cứ thế lặng lẽ nhìn cậu.
Đoạn Vân Thâm nhai xong, nuốt hết đồ ăn trong miệng. Sau đó, cậu dang rộng tay như thể đang chứng minh mình còn sống cho Cảnh Thước xem, rồi xoay một vòng.
Nhìn xem ta còn sống nè, có thần kỳ không?
Vẻ mặt Cảnh Thước không thay đổi, chỉ dừng lại một lát rồi nói: "Ái phi vừa mới ăn xong thôi, nếu có thuốc độc trong thức ăn thì cũng phải một lúc nữa mới phát tác."
Đoạn Vân Thâm thầm nghĩ: Nói cách khác, mình còn phải chờ sao?
Đúng là chó cắn Lữ Động Tân mà, rõ ràng là mình tốt bụng mang đồ ăn đến cho hắn ta.
Trong lòng Đoạn Vân Thâm không thoải mái, không kìm được liếc Cảnh Thước một cái, kết quả bị Cảnh Thước bắt gặp.
Đoạn Vân Thâm: "... Khụ ừm, ừm."
Cảnh Thước không chút để ý thu lại ánh mắt, ngồi bên cạnh chép sách. Lần này không còn vẽ bậy hình người lên giấy nữa, mà nghiêm túc chép một quyển Tâm Kinh.
Chữ của Cảnh Thước viết cực kỳ đẹp, cứng cáp, mạnh mẽ và phóng khoáng. Nếu chỉ nhìn riêng chữ viết, sẽ chẳng ai nhận ra Cảnh Thước là một người có tính cách âm trầm, khó lường. Có thể thấy câu nói "chữ như người" của người xưa chẳng qua là lời nói bừa.
Đoạn Vân Thâm đợi khoảng một chén trà nhỏ, thấy Cảnh Thước vẫn không có phản ứng, không kìm được nhắc nhở: "Bệ hạ?"
"Mới có một chén trà nhỏ thôi, ái phi vội vàng gì?" Cảnh Thước vẫn tiếp tục thong thả chép Tâm Kinh của mình.
Đoạn Vân Thâm tức đến nghẹn lời, lấy hết can đảm cãi lại: "Nếu bệ hạ thật sự nghi ngờ, không ăn chẳng phải xong rồi sao?"
Cảnh Thước: "Không ăn chẳng phải là phí hoài tấm lòng của ái phi sao?"
Phản ứng của Cảnh Thước vẫn rất điềm tĩnh, không hề tỏ ra nóng vội.
Đoạn Vân Thâm tức nghẹn trong lòng, không thể nói lên lời. Cậu chỉ có thể thầm nhủ: Cứ đợi đi, ngươi cứ chờ đi, lát nữa mấy đĩa thịt này sẽ nguội thành một đĩa mỡ đông lạnh, xem dạ dày ngươi có chịu nổi không!
Đoạn Vân Thâm đi vòng quanh phòng, cực kỳ chán nản, hận không thể lao lên cắn tên bạo quân già nua ung dung tự tại kia một miếng rồi chạy mất.
Mình không phải đến để thân mật một chút, kéo dài mạng sống sao? Ai bảo mình làm người tốt mang đồ ăn cho hắn!
Đoạn Vân Thâm nghiến răng, nhìn tên bạo quân thản nhiên ngồi đó viết chữ, cảm thấy ngứa cả răng.
Cảnh Thước nói: "Ngồi xuống đi, đừng đứng lù lù ở đó, che hết ánh sáng."
Đoạn Vân Thâm: "..."
Giá nến đặt trên bàn cơ mà, sao ta che ánh sáng được? Chẳng lẽ ta phải chui vào lòng ngươi nằm à?
Khoảng nửa chén trà nhỏ nữa trôi qua, Cảnh Thước vẫn đang chép sách.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!