Giúp ái phi hết giận
Có thể thấy rõ ràng Cảnh Thước vội vã từ bên ngoài trở về, bên ngoài mưa như trút nước, đến cả tóc hắn cũng ướt đẫm hơi nước.
Huống chi là tiểu thái giám vừa đẩy xe lăn vừa che ô phía sau, giờ đây toàn thân đã ướt sũng, nước đang nhỏ tong tong xuống.
Cảnh Thước, một Hoàng đế không giống ai, ít khi có người theo bên cạnh, lại càng không có kiệu hay người hầu đi theo. Hoàn toàn không có gì cả, trông chẳng giống một vị Thiên tử chút nào.
Vậy mà, hắn lại xuất hiện ở đây với thân hình ướt sũng hơi nước, phía sau còn có một tiểu thái giám ướt như chuột lột. Rõ ràng trông có vẻ hơi chật vật, nhưng khi hắn xuất hiện, Hứa Thái Hoàng Thái Phi lại kinh hãi suýt chút nữa làm rơi chén trà đang cầm trên tay.
Bà ta có tin tức xác thực mới dám đến đây. Tin tức nói rằng vị Hoàng đế điên rồ này đang chơi cờ ở Ngự Hoa Viên, tiếp đãi tên phế vật nhị công tử của tướng quân, chắc chắn cả buổi sáng sẽ không trở về.
Ai ngờ hắn lại về nhanh như vậy.
Tiểu thái giám đẩy Cảnh Thước vào trong cung điện này. Hứa Thái Hoàng Thái Phi dù có chút sợ sệt, nhưng cũng không thể hiện ra mặt, cố gắng trấn tĩnh nói: "Ôi, thì ra Bệ hạ đã trở về rồi."
Đoạn Vân Thâm không biết Hứa Thái Hoàng Thái Phi là người ngoài mạnh trong yếu, còn hơi bất ngờ một chút.
Theo những gì Đoạn Vân Thâm biết, Cảnh Thước là bạo quân của quốc gia này. Dù không có thực quyền nhưng hắn tàn sát bừa bãi, theo lý mà nói, trong cung này ai ai cũng phải kiêng dè hắn vài phần. Không ngờ Hứa Thái Hoàng Thái Phi này lại kiêu ngạo đến vậy, đối với Cảnh Thước mà không hề tỏ ra kém thế chút nào. Chắc chắn là bà ta có chỗ dựa nào đó ở ngoài cung.
Chỉ có điều, hệ thống của mình không đáng tin cậy, nên nhất thời mình cũng không biết chỗ dựa phía sau Hứa Thái Hoàng Thái Phi rốt cuộc là ai, mà lại lợi hại đến mức khiến bà ta đối mặt với bạo quân cũng không lộ vẻ sợ hãi chút nào.
Cảnh Thước tự mình điều khiển xe lăn đến bên cạnh Đoạn Vân Thâm, đưa tay ra với cậu.
Đoạn Vân Thâm ngẩn người.
Tuy nhiên, nếu Cảnh Thước đã đưa tay ra với mình, thì cau cũng chẳng có hứng thú gì với việc tiếp tục quỳ. Thế là Đoạn Vân Thâm nắm lấy tay Cảnh Thước đưa cho mình, nương theo lực đỡ của Cảnh Thước mà đứng dậy.
Đoạn Vân Thâm chợt có một ý nghĩ vớ vẩn – vị bạo quân này dường như đã cố tình quay về để cứu mình.
Hứa Thái Hoàng Thái Phi nhìn Đoạn Vân Thâm và Cảnh Thước kẻ xướng người họa, liền hừ lạnh một tiếng từ trong mũi: "Ai gia trước đây nghe nói trong cung này có một nhân vật lợi hại, mê hoặc Bệ hạ chúng ta đến mất hồn mất vía. Ban đầu còn không tin lắm, giờ xem ra đúng là không có lửa làm sao có khói."
Đoạn Vân Thâm không khỏi thầm nghĩ, sao mình lại không biết mình có bản lĩnh như vậy nhỉ?
Cảnh Thước nói: "Nếu không có chuyện gì, thì mời trở về đi. Vân Phi hôm qua vì che chở trẫm nên bị thương, cần phải nghỉ ngơi."
Hứa Thái Hoàng Thái Phi nghe Cảnh Thước dường như không muốn xung đột với mình, suy đi tính lại, Gia Vương Cảnh Dật đã trên đường trở về rồi...
Chỗ dựa lớn nhất của mình sắp về kinh rồi, tên bạo quân này kiêng dè mình cũng vì thế. Một khi đã vậy, ta còn gì phải sợ chứ?
Thế là, chút chột dạ trước đó lập tức tan biến. Bà ta cười lạnh một tiếng, nói: "Chẳng qua là bị cắt hai vết nhỏ trên tay thôi, cái đó tính là vết thương gì? Vân Phi này từ khi vào cung đến nay không hề có chút quy củ nào. Đúng là dã dân ở nơi man di, không biết phép tắc. Giờ đã vào cung, cần phải dạy dỗ thật tốt. Bệ hạ cũng đừng nên che chở, làm vậy ngược lại là hại hắn."
Hứa Thái Hoàng Thái Phi nói xong, khẽ nghiêng đầu ra hiệu cho một tên nô tài nhỏ bên cạnh. Tên nô tài đó cũng gan lớn, nhận được ám hiệu của Thái Phi nương nương liền bước lên một bước: "Vân Phi nương nương vào cung cũng đã mấy ngày rồi, vậy mà chưa từng đến cung của các vị Thái Phi, Thái Hoàng Thái Hậu thỉnh an. Chuyện này nói nhỏ là Vân Phi nương nương phẩm hạnh lễ nghi không đủ, nói lớn hơn... đó là xem thường tôn ti, không coi Thái Hoàng Thái Hậu và các vị Thái Phi khác ra gì."
Đoạn Vân Thâm trong lòng có nỗi khổ không nói nên lời. Sáng sớm ngày thứ hai sau khi vào cung, cậu suýt nữa bị bạo quân b*p ch*t, còn bị đánh mấy chục trượng. Lúc hệ thống chưa trị liệu cho, cậu không thể xuống đất được.
Hơn nữa, sau đó cũng chẳng có tiểu thái giám hay cung nữ nào nhắc nhở Đoạn Vân Thâm phải đi thỉnh an Thái Hoàng Thái Hậu hay những người khác cả. Cậu mỗi ngày lo lắng làm sao để thân cận bạo quân một chút đã đủ chiếm hết đầu óc rồi, ai còn có thể nghĩ đến những chuyện này nữa chứ?
Cảnh Thước nói: "Là trẫm bảo y không cần đi thỉnh an."
Đoạn Vân Thâm sững sờ, nghiêng đầu nhìn Cảnh Thước.
Cảnh Thước hỏi: "Có ai dị nghị không?"
Không khí im lặng một lát, Hứa Thái Hoàng Thái Phi đột nhiên đặt mạnh chén trà xuống bàn.
Cảnh Thước đây là quyết tâm muốn tát vào mặt bà ta. Bà ta lấy lý do "chưa từng thỉnh an" để sửa trị yêu phi này, nhưng bạo quân lại trực tiếp nhận hết lý do đó về mình.
Hứa Thái Hoàng Thái Phi nói: "Bệ hạ sao lại hủy hoại pháp luật như thế..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!