Chương 1: Bạo quân là một mỹ nhân

Câu nói đầu tiên của Đoạn Vân Thâm khi gặp bạo quân: "Ta có thể hôn ngài một cái được không?"

Phản ứng của Hệ thống chuyên dụng của Đoạn Vân Thâm trước câu nói này là... "đứng hình" rồi ngắt kết nối ngay lập tức. Trước khi offline, nó chỉ kịp để lại lời nhắn: "Huynh đệ à, cậu cứ từ từ mà nói chuyện với bạo quân nhé, tui sẽ không giúp cậu đi nhặt xác đâu."

Đoạn Vân Thâm:...

Đoạn Vân Thâm cũng không muốn thẳng thừng như vậy đâu, nhưng nhìn đồng hồ đã gần đến nửa đêm rồi. Nếu trước giờ Tý mà cậu không hôn bạo quân một cái, thì tối nay sẽ đi đời nhà ma ngay tại chỗ.

Đoạn Vân Thâm là một kẻ xuyên sách. Nhiệm vụ sống còn của cậu sau khi xuyên không là mỗi ngày phải hôn bạo quân một lần. Nếu không hoàn thành nhiệm vụ trước giờ Tý của ngày hôm đó sẽ đột ngột bay màu không rõ nguyên nhân.

Hệ thống từng cảnh báo Đoạn Vân Thâm rằng trước đây cũng có rất nhiều người xuyên sách đến thế giới này và nhận nhiệm vụ hôn bạo quân. Nhưng không có ngoại lệ, tất cả họ đều chết dưới tay bạo quân và chết rất nhanh. Đoạn Vân Thâm muốn sống lâu hơn thì phải hết sức cẩn thận khi hành động trước mặt bạo quân.

Đoạn Vân Thâm chân trước còn hứa hẹn ngon ngọt: "Được được, vâng vâng, tui nhất định sẽ cẩn thận hết sức." Thế nhưng chân sau vừa thấy bạo quân là cậu chơi luôn một đường chuyền thẳng tắp.

Đoạn Vân Thâm không hề thấy cách xử lý của mình có vấn đề gì. Chẳng phải thế này là rất cẩn thận, rất khéo léo sao?

Nếu không phải vì đối phương là bạo quân, thì cậu đã sớm lao vào... "gặm" thẳng vào miệng hắn rồi.

So với cách đó, câu hỏi nghi vấn "có thể hôn không? " nghe có vẻ lịch sự, khéo léo và cẩn thận biết bao!

Với lại, tối nay là đêm tân hôn của họ mà. Mình là tân nương muốn hôn hắn một cái thì có quá đáng lắm không?

Đang lúc Đoạn Vân Thâm còn đang suy nghĩ linh tinh thì nghe thấy bạo quân, người vẫn im lặng nãy giờ, cất tiếng.

Hắn nói: "Đến gần trẫm hơn chút."

... Dễ dàng vậy sao?!

Đoạn Vân Thâm trong bộ hỉ phục màu đỏ thẫm, nghe lời bạo quân bảo mình lại gần liền ngoan ngoãn đứng dậy khỏi long sàng, tiến đến bên chiếc xe lăn của bạo quân.

Bạo quân tên Cảnh Thước. Nghe đồn hắn có tính tình thất thường, hỉ nộ vô thường, khó lòng mà đoán được. Vài năm trước một tai nạn bất ngờ đã khiến đôi chân hắn không thể đi lại, mọi hoạt động đều phải dùng xe lăn.

Đoạn Vân Thâm vừa đứng trước mặt bạo quân, cả hai nhìn nhau khoảng hai giây.

Bạo quân Cảnh Thước trông còn khá trẻ. Nét mặt hắn pha trộn giữa sự góc cạnh của một người đàn ông trưởng thành và vẻ mềm mại của một thiếu niên. Đôi mắt phẳng lặng không gợn sóng như chứa đựng dòng nước lạnh lẽo và băng giá ngàn năm không tan, khiến người ta chỉ cần nhìn một cái là đã thấy lạnh sống lưng.

Nếu chỉ đáng sợ thôi thì không nói làm gì, đằng này hắn còn sở hữu một vẻ ngoài cực kỳ quyến rũ, mê hoặc. Làn da trắng lạnh, môi mỏng, mắt phượng, đúng chuẩn một "yêu nghiệt" làm nghiêng đổ giang sơn. Vẻ đẹp vừa mị hoặc vừa ma mị, kết hợp với khí chất âm trầm khiến người ta lạnh gáy, toát lên một cảm giác lạnh lùng và sắc bén khác thường. Điều đó làm hắn mất đi vài phần hơi ấm của con người, trông như một con quỷ dữ xinh đẹp vậy.

Đoạn Vân Thâm không nhịn được thầm nghĩ trong lòng: "Một bạo quân đáng sợ thế này, sao lại có vẻ ngoài giống như một yêu phi hại nước hại dân vậy chứ?"

Đoạn Vân Thâm nhìn chằm chằm đối phương, nghiên cứu một lát bỗng cảm thấy lạnh sống lưng. Đôi mắt phượng của bạo quân như có một dòng chảy ngầm cuộn trào bên dưới, tràn đầy... sát ý..... Sát ý từ đâu ra vậy nhỉ?

Đoạn Vân Thâm cố gắng phân tích, rồi chợt nhận ra: Cậu đã đứng trước mặt bạo quân, nhìn hắn từ trên cao suốt nãy giờ!

Cảnh Thước bị tàn tật ở chân, không thể tự mình đứng dậy được, chỉ có thể di chuyển bằng xe lăn. Một người có tính tình nóng nảy như hắn, chắc hẳn ghét nhất là bị người khác đứng trước mặt nhìn xuống mình.

Đoạn Vân Thâm vội vàng "lao xuống" như một con hổ vồ mồi, ngồi xổm ngay trước xe lăn của Cảnh Thước. Trông cứ như một chú Husky đang lên cơn co giật vậy: "Ta... không, thần thiếp nhất thời thất thố!"

Cảnh Thước: "Ngẩng đầu lên."

Đoạn Vân Thâm cứng đờ người, đành ngẩng đầu lên.

Cảnh Thước: "Ái phi có biết vì sao trẫm lại bảo ngươi đến gần trẫm không?"

Không phải vì tiện cho ta hôn ngươi sao?

Đoạn Vân Thâm nghĩ vậy trong đầu nhưng không dám nói ra, chỉ im lặng nuốt những lời đó xuống và giữ im lặng.

Cảnh Thước: "Ngươi có một khuôn mặt khiến người ta yêu thích, trẫm muốn nhìn kỹ hơn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!