Chương 83: Kết cục của của đại phản diện và tiểu câm

Mặc kệ Lâm Sơ Ngôn có giải thích thế nào, bà Lê vẫn khăng khăng nhận định rằng đối tượng này của cậuchắc chắn có vấn đề. Một bữa cơm trôi qua trong tiếng khuyên nhủ tận tình, bà bảo cậu hãy mau chóng rời bỏ người kia đi.

"Bé ngoan, con còn trẻ, sau này còn gặp được nhiều người tốt hơn nữa, vạn lần không được để loại đàn ông này lừa gạt." Bà Lê vừa thu dọn bát đũa vừa nói: "Sáng sớm mẹ đã mua nhân thịt tươi rồi, chiều nay sẽ gói sủi cảo cho đầy một tủ lạnh cho con. Con không được cứ suốt ngày gọi đồ ăn ngoài đâu, đồ ăn ngoài toàn dùng dầu bẩn thôi."

Lâm Sơ Ngôn không nhịn được mà đỡ trán, còn định nói đỡ cho đại phản diện thêm vài câu thì bà Lê đã đi vào bếp, bắt đầu một trận bận rộn mới. Trong bếp không có điều hòa, Lâm Sơ Ngôn bê cái quạt vào cho mẹ. Cả tấm lưng bà Lê đã ướt đẫm mồ hôi, bà đứng ngược sáng bên cửa sổ quay đầu nhìn cậu: "Không sao đâu, mẹ không nóng. Mẹ gói xong sủi cảo là về ngay đây, trong nhà... trong nhà có chút việc."

Cuối cùng bà vẫn không nhắc đến đứa con trai khác ngay trước mặt Lâm Sơ Ngôn, chỉ cười một cái rồi lại tiếp tục làm việc. Lâm Sơ Ngôn đã chấp nhận sự thật cha mẹ ly hôn từ lâu, nhưng đối với đứa em trai cùng mẹ khác cha này, cậu vẫn chưa thể thản nhiên chấp nhận ngay được.

Cậu không nói gì, xoay người trở về phòng ngủ. Căn phòng này cậu đã ngủ từ nhỏ đến lớn, chiếc giường khá nhỏ, trong ngăn kéo đầy ắp những cuốn truyện tranh, mô hình và các hộp băng trò chơi của cậu. Lúc mới tỉnh lại phòng đã được dọn dẹp cẩn thận, có thể thấy nguyên thân là một người cực kỳ tự giác, chăn màn quần áo đều được xếp gọn gàng.

Lâm Sơ Ngôn nằm trên giường lim dim. Bộ thân thể này đã hôn mê hơn một tháng, vì va chạm quá mạnh vào đầu nên vẫn chưa khôi phục hoàn toàn, thỉnh thoảng lại lên cơn đau đầu. Nếu đại phản diện ở đây, hắn nhất định sẽ hốt hoảng mà gọi bác sĩ Trần tới, sau đó nhìn chằm chằm bắt cậu ăn mấy loại thuốc bổ kia.

Lâm Sơ Ngôn ôm lấy chiếc gối xoay người, hít sâu một hơi mùi vị trên đó. Không có... Trong thế giới này không có lấy một tia hơi thở nào của đại phản diện.

Chiếc điều hòa kêu vù vù, lúc Lâm Sơ Ngôn sắp ngủ thiếp đi thì điện thoại đột nhiên reo vang. Cậu mơ màng nhìn tên người gọi, lập tức tỉnh táo hẳn.

"Alo? Anh Dương?"

Đầu dây bên kia truyền đến giọng của Dương Thiên

- người đại diện của cậu: "Tiểu Ngôn, dạo này thân thể hồi phục thế nào rồi? Nghe nói cậu xuất viện về quê, tôi dù gì cũng là người đại diện mà sao cậu chẳng báo một tiếng? Còn nữa, mấy đợt trước gọi điện cho cậu toàn bị từ chối. Tiểu tổ tông của tôi ơi, cậu có vấn đề gì thì cứ nói thẳng, chơi trò mất tích là sao đây?"

Lâm Sơ Ngôn để điện thoại ra xa một chút. Từ lúc ra mắt cậu đã do Dương Thiên dẫn dắt, người này không có ý xấu, chỉ là tính tình hơi nóng nảy. "Xin lỗi anh Dương. Quãng thời gian trước trạng thái em không tốt lắm, không phải cố ý không nghe máy đâu." Lâm Sơ Ngôn thật sự vô tội, người ngắt điện thoại hẳn là nguyên thân, cái nồi này cậu đành phải gánh thay thôi, QAQ

"Được rồi được rồi, giờ trạng thái cậu tốt hơn chút nào chưa?" Dương Thiên không phải gọi tới để hỏi tội, anh ta tìm Lâm Sơ Ngôn vì một chuyện quan trọng khác.

Lâm Sơ Ngôn ừ một tiếng, nghe Dương Thiên nói tiếp: "Lần trước lúc cậu gặp chuyện có từ chối một bộ phim, còn nhớ không? Tên là Hào môn phong vân chi huyết hải thâm thù, phim lớn hàng năm của đài Nga."

Lâm Sơ Ngôn: "... Nhớ ạ." Cậu quá nhớ luôn ấy chứ, vì chính cậu đã tự mình trải nghiệm mà!

Bên cạnh Dương Thiên có người đang nói chuyện nên anh ta tăng tốc độ: "Thế này đi, ngày mai cậu bay tới Kinh Thành một chuyến, vị biên kịch này muốn gặp mặt cậu một lần. Vé máy bay tôi bảo trợ lý đặt cho cậu rồi, cậu ấy sẽ đi đón cậu."

Lâm Sơ Ngôn vẫn chưa kịp phản ứng: "Hả? Đi Kinh Thành?" Cậu đã từ chối rồi mà sao biên kịch còn muốn gặp?

Dương Thiên nhại lại tiếng "Hả" của cậu: "Người ta vẫn còn ý định mời cậu đấy! Hả cái gì mà hả, mau thu dọn đồ đạc mai qua đây. Nghĩ mà xem, đó là phim của đài Nga đấy! Biết đâu nhờ bộ này mà cậu nổi tiếng thì sao!"

Lâm Sơ Ngôn mơ hồ nghe thấy tiếng đóng cửa bên ngoài, đáy lòng bỗng vọt lên một luồng khí nóng không tên. Vị biên kịch máu chó đó muốn gặp cậu đúng không? Được! Cậu cũng muốn xem đối phương định nói cái gì!

Sau cuộc điện thoại, Lâm Sơ Ngôn không ngủ được nữa. Cậu đẩy cửa ra ngoài thấy phòng khách không một bóng người, trong bếp cũng im lìm. Đi tới mới thấy trên bàn để lại một tờ giấy và ít tiền mặt. Hóa ra tiếng đóng cửa lúc nãy không phải ảo giác, mẹ cậu đã đi rồi.

Lâm Sơ Ngôn cất tờ giấy và tiền vào ngăn kéo. Qua những giấc mơ trước đây có thể thấy, nguyên thân rất khao khát tình mẹ, đó cũng là lý do cậu ta tự ý xuất viện về Du Thành. Trong bệnh viện lần đầu thấy mẹ, chắc cậu ta đã tưởng mình đang nằm mơ... Nếu một ngày cậu có thể quay lại thế giới kịch bản, coi như là cậu nhường mẹ lại cho cậu ta vậy.

Trợ lý nhanh chóng gửi thông tin chuyến bay, sáng sớm mai cậu phải ra sân bay. Tối đó cậu thu dọn một chiếc ba lô đơn giản, luộc một ít sủi cảo mẹ để lại, ăn no rồi lên giường nghỉ sớm. Nhà cũ cách âm không tốt, Lâm Sơ Ngôn nghe tiếng hàng xóm trò chuyện vu vơ, ôm chặt lấy chiếc gối vốn dùng để thay thế đại phản diện, khịt khịt mũi.

"Ngủ ngon nhé, ông xã."

----

Trong căn penthouse xa hoa, phòng khách tối om trống trải không một bóng người, nhưng trên màn hình chiếu cực lớn đang phát đi phát lại một đoạn video.

Khung hình rung lắc, hiện ra một gương mặt xinh đẹp, đôi mắt hạnh nheo lại, nốt ruồi lệ chi màu nâu nơi khóe mắt lướt qua: "... Chồng ơi, nhìn bên này."

Tiếp đó hình ảnh chuyển cảnh, ánh hoàng hôn từ cửa sổ hắt vào, gương mặt điển trai góc cạnh của người đàn ông đột ngột ghé sát lại, nụ cười hiện rõ: "Ông xã ở đây mà."

Đoạn video tiếp theo, vẫn vậy. Khung hình lay động, nhân vật chính luôn là cùng một người, lần này người quay không xuất hiện, chỉ có tiếng thuyết minh lắp bắp ngọt ngào: "Chính là... quay anh đó ——"

Căn phòng cuối hành lang cửa đóng chặt, rèm kéo kín không một tia sáng lọt vào. Chỉ có ánh sáng xanh mờ ảo từ các máy móc đang vận hành. Trong phòng rất yên tĩnh, điện thoại trên bàn liên tục rung lên, tin nhắn và cuộc gọi hiện ra dồn dập. Nhưng Chu Các Chi làm ngơ, hắn ngồi trên ghế như một bức tượng điêu khắc.

Hắn vừa lau người cho Lâm Sơ Ngôn xong, lau sạch sẽ từng tấc da thịt, lại thay cho cậu bộ đồ ở nhà mềm mại, trông cậu ngoan vô cùng. Hai tháng không cắt tóc nên tóc cậu hơi dài, Chu Các Chi vén gọn ra sau tai, lộ ra đôi tai trắng trẻo phục tùng. Vì lâu không thấy ánh mặt trời, Lâm Sơ Ngôn giống như một miếng ngọc quý dễ vỡ, trắng đến chói mắt trong bóng tối, lồng ngực phập phồng nhẹ theo nhịp thở.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!