Trong phòng ngủ ánh sáng tối mờ, chiếc giường lớn ở trung tâm cuộn lên một cục nhỏ, tiếng hít thở nhẹ nhàng và nhợt nhạt.
Tiểu câm đang trong trạng thái ngủ say, Chu Các Chi không cách nào nghe thấy tâm tư của cậu. Nhưng dựa vào những tia sáng yếu ớt có thể nhìn thấy cậu đang nhắm chặt mắt, lông mày cau lại.
Chu Các Chi nửa ngồi nửa quỳ bên cạnh giường, xác định cậu thực sự đã ngủ, mới đưa tay chạm vào má cậu đang khẽ bị nhô lên vì tư thế ngủ. Hắn không dám dùng sức, sợ cậu đột nhiên tỉnh giấc.
Lâm Sơ Ngôn có lẽ quá buồn ngủ, má cảm nhận được nguồn nhiệt liền theo bản năng vùi đầu đến gần. Mái tóc mềm mại xù xù, giống như một con vật nhỏ không hề đề phòng.
Chu Các Chi cúi người, trán hắn dán vào trán cậu, lòng bàn tay nhẹ nhàng v**t v* nốt ruồi nơi khóe mắt. Hơi thở hắn rất nặng nề, cố gắng hết sức để hít lấy hơi thở thuộc về Lâm Sơ Ngôn.
Chỉ là tách ra vài tiếng, hắn đã cảm thấy mỗi tấc cơ thể đều đang nhớ nhung câu. Không biết tiểu câm còn cần bao lâu nữa mới có thể tiếp nhận chuyện này.
Nỗi bất an dâng trào, Chu Các Chi nhắm mắt lại. Chỉ cần cậu không rời bỏ mình là tốt rồi. Nếu không thì... hắn có lẽ rất nhanh sẽ phát điên mất.
Bóng đêm từ từ trôi qua, căn phòng yên tĩnh.
Chu Các Chi cẩn thận từng li từng tí lên giường, nằm nghiêng vòng tay qua đầu Lâm Sơ Ngôn, hành động ôm ấp cận kề, nhưng không chạm vào quá mức để đánh thức cậu.
Hắn không ngủ được, cứ thế nhìn người trong lòng ngủ say. Đến khi trời sắp sáng thì rời đi.....
Lâm Sơ Ngôn vốn cho rằng mình sẽ bị mất ngủ, nhưng không ngờ vừa mở mắt thì trời đã sáng.
Ánh nắng sớm mờ ảo xuyên qua khe hở rèm cửa sổ màu nhạt rót vào. Tiếng sóng biển so với ngày thường nặng nề hơn, đại khái vẫn là một ngày nhiều mây.
Cậu ôm chăn hít sâu một hơi. Không biết có phải là khứu giác có quán tính hay không, cậu lại nghe thấy một chút mùi hương quen thuộc, hương gỗ thoang thoảng.
cậu ngồi dậy nhìn quanh một vòng, mọi thứ trong phòng đều như thường, cửa cũng đóng chặt, không có dấu vết ai đã từng vào.
Mới tách ra ngủ một đêm... đã sinh ra ảo giác sao? Sự quen thuộc quả nhiên là một thứ rất đáng sợ.
Lâm Sơ Ngôn vẻ mặt mệt mỏi đi vào phòng tắm rửa mặt, sau đó thay quần áo xuống lầu ăn sáng.
Hoa trong vườn đã bị mưa vô tận đánh tơi tả cả buổi chiều, cánh hoa rơi đầy đất. Quản gia đã gọi thợ đến, dự định xây một căn phòng hoa bằng kính.
Chu Di vẻ mặt lo lắng nhìn Lâm Sơ Ngôn: "Phu nhân tối qua không ngủ được sao? Trông không có tinh thần gì cả. Hay là hôm nay đừng đi công ty nữa, ở nhà tôi nấu canh bồi bổ cho phu nhân."
Lâm Sơ Ngôn cũng không muốn đi công ty. Những cuốn sách vở tối nghĩa khó hiểu kia, nhìn vào là muốn ngủ.
Hơn nữa, đi công ty phải ở riêng với Chu Các Chi, mà mọi suy nghĩ trong lòng cậu đối phương đều sẽ biết, cậu vẫn cảm thấy rất khó chịu.
Nếu Chu Di đã nói ra, không đến thì không đến vậy. Vừa lúc ở nhà tĩnh tâm một chút. Hơn nữa, hai người dù tình cảm có tốt đến mấy, cũng phải có không gian riêng của mình.
Lâm Sơ Ngôn tính toán xong xuôi trong lòng, bắt đầu ăn sáng. Vừa ăn vài miếng đã nghe thấy tiếng người hầu gọi "ông chủ".
Tiếng giày da dẫm trên sàn nhà tiến lại gần. Cậu cắn cái thìa xoắn xuýt vài giây, cuối cùng vẫn ngẩng đầu đối diện với ánh mắt Chu Các Chi.
Đại phản diện hôm nay mặc rất chỉnh tề, tóc vuốt cẩn thận tỉ mỉ, xương lông mày ba chiều sắc nét cùng con ngươi đen sâu thẳm có thể sánh với người mẫu tạp chí.
(Thật đẹp nha... Sao cảm giác cách một đêm không gặp. Đại phản diện hình như càng đẹp trai hơn? Quả nhiên đàn ông cao ráo mặc âu phục là đẹp mắt nhất.)
Lâm Sơ Ngôn vô thức nghĩ, chợt nhớ ra Chu Các Chi có thể nghe thấy tiếng lòng của mình. Cậu lúng túng đến mức không biết phải làm gì, ngược lại nghĩ gì đại phản diện cũng đều biết.
Quả nhiên vẻ mặt Chu Các Chi như cười mà không phải cười, trực tiếp đi về phía cậu. Cậu căng thẳng đến mức sặc một cái bánh, che miệng ho khan dữ dội.
Chu Di vội vàng rót chén nước đưa tới. Chu Các Chi đặt chén nước đến bên môi cậu, bàn tay kia nhẹ nhàng vỗ lưng cậu: "Từ từ uống một ngụm nước, sau đó hít sâu vài lần."
Lâm Sơ Ngôn sặc đến mức mắt đẫm nước, lông mi run lên, ngẩng đầu lên uống nước từ chén trong tay hắn. Uống xong nước, hơi thở cuối cùng cũng ổn định lại.
Chu Các Chi thuận tay rút một chiếc khăn giấy, lau khóe môi cho cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!