Chương 47: Ý muốn khống chế của ông xã quá mạnh phải làm sao bây giờ?

Lâm Sơ Ngôn im lặng vài giây, chiếc điện thoại di động này đúng là của mình, không hề bị mất cũng không hề bị hỏng.

Vậy đại phản diện tại sao phải làm như vậy? cậu nghĩ mãi không ra, bèn đặt chiếc điện thoại mới sang một bên và xem xét chiếc cũ trong tay. Tại sao phải thay đổi một món đồ giống hệt?

Trừ phi... có lý do buộc hắn phải đổi.

Lâm Sơ Ngôn nhếch khóe môi, tùy ý lướt qua các tin nhắn nhận được. Lâm Hoằng Thăng đã tìm cậu nhiều lần, ấp úng không nói rõ ràng, nhìn thời gian là vào lúc Lâm thị gặp phiền phức, phỏng chừng là muốn cầu xin cậu giúp đỡ.

Tạ Dịch Hành là người nhắn nhiều nhất, hắn liên tục gửi cho cậu những bức ảnh của Thiết Trụ. Chú cún nhỏ bé đã được anh ta nuôi rất tốt, mập mạp như một bình gas nhỏ.

Bình tĩnh mà nói, anh ta đối với chó con mà nguyên chủ nhặt về rất tốt. Chỉ là hiện tại đã bị biến chất, đầy đầu đều là chuyện trả thù vớ vẩn.

Lướt xuống nữa, tin nhắn của Tạ Dịch Hành dần dần chuyển sang phong cách này:

-Họ Chu đã tịch thu điện thoại của cậu rồi? Cậu thấy tin nhắn thì trả lời một tiếng! ... Lâm Sơ Ngôn, có phải cậu bị họ Chu giam lỏng rồi không? Trả lời tin nhắn đi!

Lâm Sơ Ngôn cẩn thận suy nghĩ lại một chút. Sau khi cậu đổi điện thoại, liên đới số điện thoại cũng thay đổi, nên đã triệt để không còn liên lạc với Tạ Dịch Hành nữa.

Hóa ra anh ta đã từng tìm mình nhiều lần đến vậy.

Cả chuyện khi ở Ninh Thành, những lời anh ta nói, trong lời ngoài lời đều ám chỉ Chu Các Chi không tin tưởng cậu.

Đại phản diện không tin tưởng mình sao? Lâm Sơ Ngôn tự hỏi trong lòng, nếu phải nói thì đúng là có một chút.

Nhớ lại lúc ban đầu họ quen nhau, cậu đầy đầu ý nghĩ cầm của hồi môn bỏ trốn, cùng với việc Tạ Dịch Hành lặp đi lặp lại quấy rầy cậu làm gián điệp đánh cắp bí mật thương mại.

Tuy rằng cuối cùng cậu không làm gì cả, nhưng lúc đó trông cậu rất kỳ quái đúng không? Chu Các Chi nhạy cảm đa nghi, nói không chừng lúc đó đã cảm nhận được rồi.

Chỉ là lặng lẽ xem mình diễn kịch sao?

Lâm Sơ Ngôn hồi tưởng lại mỗi lần hắn nhìn với ánh mắt như cười mà không phải cười, tâm trạng không hiểu sao lại chùng xuống.

Hắn tốn công tốn sức đổi điện thoại di động của cậu, không chỉ vì muốn thuận lý thành chương cắt đứt liên hệ giữa cậu và Tạ Dịch Hành, mà có lẽ còn vì một thứ gì đó quá đáng hơn.

Lâm Sơ Ngôn khổ não nằm sấp trên bàn, chợt nhớ tới một người.....

Dư Tiểu Dương không nghĩ tới Lâm Sơ Ngôn sẽ chủ động tìm mình, khi nhận được tin nhắn thì tim đột nhiên đập thình thịch, suýt chút nữa bị sặc nước.

Đồng nghiệp bên cạnh quay đầu nhìn anh một cái, thấy anh đứng dậy vội vã rời khỏi vị trí, cứ như có chuyện gì gấp lắm vậy.

Khu nghỉ ngơi tầng N rất đông người, không tiện nói chuyện, Lâm Sơ Ngôn nghĩ đi nghĩ lại, hẹn Dư Tiểu Dương đến quán cà phê cạnh tòa nhà Thiên Thịnh.

Quán cà phê này là do cậu phát hiện khi đi ngang qua lúc Chu Các Chi đi làm. Một gian nhỏ, hiện tại là giờ làm việc nên không có nhiều người.

Không khí oi bức ẩm ướt, tầng mây thấp đến mức gần như muốn đè xuống. Lâm Sơ Ngôn nhìn ra ngoài cửa sổ, liếc mắt liền thấy Dư Tiểu Dương đang chạy tới. Hôm nay anh mặc áo sơ mi quần tây rất lịch sự, đeo thẻ công tác, nụ cười có chút gượng ép.

Dư Tiểu Dương: "Cậu... tìm tôi có chuyện gì không?" Anh không biết xưng hô Lâm Sơ Ngôn như thế nào cho thỏa đáng, phu nhân hay là... Tiểu Ngôn? Hình như cũng không ổn lắm.

Cố ý làm phiền người khác chạy đến một chuyến, Lâm Sơ Ngôn có chút ngượng ngùng, gõ chữ trên màn hình: "Anh muốn uống cà phê gì?"

Cậu không quen nói chuyện trước mặt người khác, dù sao cậu chỉ bật ra một hai từ, người khác chưa chắc đã nghe hiểu được. Nhưng điểm này đại phản diện lại đặc biệt lợi hại, bất kể cậu nói gì đều có thể hiểu chính xác.

Dư Tiểu Dương gãi đầu cười cười, nhớ lại lần trước ở công ty đã nhận nhầm Lâm Sơ Ngôn là thực tập sinh, mình còn nói rất nhiều lời không biết trời cao đất dày. May mà đối phương không để bụng.

Anh lộ ra một cái răng nanh: "Không cần khách sáo như vậy, có cần tôi giúp đỡ gì không? Chỉ cần tôi biết, nhất định sẽ cố gắng hết sức."

Lâm Sơ Ngôn hít một hơi thật sâu, gõ một hàng chữ vào điện thoại rồi đưa qua.

Dư Tiểu Dương không hiểu tại sao lại nhận lấy điện thoại, nhìn nội dung trên màn hình, còn tưởng mình nhìn nhầm: "Giúp cậu kiểm tra xem trong điện thoại có phần mềm kỳ lạ nào không? Tại sao? Cậu dùng cảm thấy không ổn à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!