Chương 7: (Vô Đề)

Thực ra là vì cứ về đến căn biệt thự đó, anh lại cảm thấy đau đầu một cách khó hiểu, nên mới không muốn quay về.

"Anh Kỳ, gần đây anh vất vả rồi." Lý Tư Tư dịu dàng nói, nép vào người anh.

Lý Tư Tư e thẹn ngẩng đầu, chủ động đòi một nụ hôn.

Nhưng anh chỉ kéo cô ta vào lòng, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán.

Người đàn ông này, một năm trước đột nhiên liên lạc lại với cô ta, mấy tháng trước thì đưa cô ta về bên cạnh. Sau đó, anh ly hôn Hạ Vân Yên, còn công khai thể hiện tình yêu với cô ta một cách phô trương. Cô ta dễ dàng có được tất cả, thậm chí là sự thiên vị mà trước đây chưa bao giờ có được.

Thế nhưng, Bạc Kỳ trước sau vẫn không hề muốn cùng cô ta "mây mưa", những cử chỉ thân mật cũng vô cùng hiếm hoi.

Lý Tư Tư ngước mắt nhìn người đàn ông đang ôm chặt mình, nội tâm dấy lên nỗi bất an khó tả.

"Anh Kỳ, em khỏe hẳn rồi mà, thương em đi." Vừa nói, cô ta vừa kéo tay anh lên, đặt lên đó một nụ hôn nhẹ.

Bạc Kỳ khựng lại một chút. "Không được, em mới ốm dậy, anh không nỡ. Ngoan."

Lý Tư Tư chỉ đành nghiến răng chịu đựng, ngoan ngoãn nép vào lòng anh.

Hai tuần nữa lại trôi qua.

Trong văn phòng Tổng giám đốc, nữ thư ký vừa báo cáo xong công việc, đứng im chờ phản hồi.

Bạc Kỳ ngẩng đầu, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn.

"Gần đây, có ai tìm tôi không?"

Thư ký không hiểu ý, kể ra tên mấy người muốn tìm cơ hội hợp tác.

Bạc Kỳ mất kiên nhẫn: "Ý tôi là người có liên quan đến tôi."

Thư ký vắt óc suy nghĩ rồi lắc đầu.

Bạc Kỳ không nói nên lời, phất tay bảo cô ra ngoài.

Trước khi ký đơn ly hôn, Hạ Vân Yên luôn tìm mọi cách để gặp anh, bất kể là mang cơm đến hay mượn danh nghĩa mẹ anh. Sau khi ký xong, cô cũng thường xuyên lượn lờ quanh anh. Sao lần này lại biến mất lâu như vậy?

Cuối cùng, Bạc Kỳ cũng bấm số điện thoại của cấp trên Hạ Vân Yên, số máy vẫn luôn nằm im lìm trong danh bạ của anh.

Đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy.

"Alô?"

"Hạ Vân Yên vẫn chưa đi công tác về sao?"

Tiếng lật giấy tờ ở đầu dây bên kia ngừng lại. Một khoảng lặng ngắn ngủi.

"Anh không biết à?"

Tim Bạc Kỳ thắt lại, một dự cảm chẳng lành tức thì dâng lên.

"Biết gì?"

"Muốn biết? Quán cà phê dưới tầng công ty tôi. Tôi chỉ cho anh nửa tiếng."

Nói xong, người ở đầu dây bên kia cúp máy.

5

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!