Bạc Kỳ nhìn máu đang dần thấm ướt cả vùng bụng, cố nén đau ngồi xuống. Tài xế lúc này mới chú ý đến.
"Trời ơi! Anh Bạc, anh đang chảy máu!"
Mất máu quá nhiều, môi Bạc Kỳ trắng bệch. Vùng bụng dưới đã nhuộm đỏ cả chiếc áo sơ mi trắng.
Máu trên đầu vẫn đang chảy, những chỗ quần áo không che được lộ ra nhiều vết thương lớn nhỏ. Bạc Kỳ đưa tay lên ngực trái, gương mặt bê bết máu nở một nụ cười khổ sở.
Thì ra cảm giác bị bỏ lại đau đớn đến thế này. Trái tim như muốn nổ tung, đau đớn gấp ngàn vạn lần những vết thương trên cơ thể.
Móng tay sắc nhọn của Bạc Kỳ bấm sâu vào da thịt, máu tươi nhỏ giọt xuống đất. Cùng một vụ tai nạn, cùng một kết cục. Lần này, anh vẫn không thể cứu Hạ Vân Yên ngay từ đầu.
Người tài xế đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ sự việc chỉ biết lắc đầu ngao ngán.
"Cô Hạ đi rồi. Anh Bạc, vết thương của anh vẫn đang chảy máu, chúng ta lên xe thôi."
Dáng người Bạc Kỳ vẫn thẳng tắp, chỉ có bóng lưng trông có chút mỏng manh, đơn độc, cái bóng đổ dài trên mặt đất thăm thẳm.
Trước khi đi họ đã báo cảnh sát, các lối ra đều đã có người canh giữ, ngoại trừ hướng mà Hạ Vân Yên truy đuổi.
Hướng này dẫn đến vách núi lại khá xa nên cảnh sát chưa kịp bố phòng.
Nhưng đã có người đuổi theo hướng đó, có cả trực thăng hỗ trợ, tấn công gọng kìm hai mặt, rất nhanh đã bắt được bọn chúng.
Kẻ chủ mưu đứng sau vẫn chưa sa lưới, vụ án vẫn đang được tiếp tục điều tra làm rõ, nhưng những chuyện sau đó không còn thuộc phạm vi quản lý của Hạ Vân Yên và nhóm của cô nữa.
Tin tức về vụ buôn bán động vật hoang dã được giới truyền thông đăng tải, nhanh chóng gây phẫn nộ trong dư luận.
Dưới áp lực của công chúng, vụ án này cần được đẩy nhanh tiến độ xét xử.
Tình hình ngày càng siết chặt, ít nhất trong vòng mười năm tới sẽ không ai dám cả gan gây án bất chấp lệnh cấm nữa.
Sự việc tạm thời kết thúc, Hạ Vân Yên cũng được nghỉ phép dài hạn. Nhưng cô không hề thư giãn, bởi Đường Viễn Chi hiện vẫn đang hôn mê.
Vết thương ngoài da nặng đến đâu, cũng sẽ nhanh chóng hồi phục.
Nhưng Đường Viễn Chi lại không may mắn như vậy.
Anh bị chấn động não nghiêm trọng, chân trái, tay phải đều bị gãy, trên người còn có vô số vết thương lớn nhỏ.
Bác sĩ nói trong vòng hai ngày anh sẽ tỉnh lại, nhưng đã ba ngày trôi qua rồi.
Hạ Vân Yên lo sốt vó, riêng hôm nay đã chạy đến phòng làm việc của bác sĩ không biết bao nhiêu lần.
"Đừng lo lắng, bác sĩ nói anh ấy sẽ sớm tỉnh lại thôi."
Hạ Vân Yên nhìn Bạc Kỳ đang đứng ở cửa, mặc bộ quần áo bệnh nhân.
"Anh đến đây làm gì?" Tâm trạng cô vốn đã phiền muộn, giọng nói đương nhiên không mấy dễ nghe.
Bạc Kỳ ngừng lại một chút, lời đến bên miệng lại không thể nói ra. Vụ tai nạn hôm đó, đến bệnh viện kiểm tra mới biết, ngoài những vết thương ngoài da, chân anh cũng bị gãy.
Nhưng lúc đó tình hình quá khẩn cấp, anh mới không để ý. Mặc dù vậy, anh vẫn ngày ngày chống nạng xuống đây, chỉ vì muốn gặp cô một lát.
Vậy mà mới nhập viện được hai ngày, dạ dày anh lại bắt đầu khó chịu. Bác sĩ kiểm tra xong phát hiện bệnh viêm dạ dày lại trở nên nghiêm trọng hơn, có dấu hiệu biến chứng thành ung thư.
Bác sĩ đề nghị anh vài ngày nữa làm phẫu thuật cắt bỏ phần đó. Anh cân nhắc kỹ lưỡng, vẫn muốn đến gặp Hạ Vân Yên lần cuối trước khi đưa ra quyết định.
Thấy anh không nói gì, Hạ Vân Yên nhíu mày nói tiếp: "Không có chuyện gì thì anh về đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!