Khi Sở Tư hỏi lời này cũng không nhìn về phía Tát Ách, mà nhấc chân bước đến cái lồng gần nhất.
Khi chỉ cách lồng nửa mét, anh cau mày khó chịu một chút, có lẽ vì mùi khó chịu của tù nhân xông vào mặt, "Tsk —— Thứ cho tôi hỏi thẳng, anh mất bao lâu để lên men cái mùi này vậy?"
Tù nhân: "…"
Có thể bị đưa đến Thái Không Giam Ngục, tùy tiện xách một tên ra đều có thể nằm trong danh sách liệt kê phòng thủ trọng điểm của chính phủ, theo một nghĩa nào đó, cũng coi như là nhân vật trong lĩnh vực tạo nên tiếng tăm lừng lẫy, đừng nói dọa khóc đứa nhỏ, báo cái tên dọa khóc người trưởng thành cũng không vấn đề.
Ngay cả khi bị nhốt trong lồng sắt, trông chật vật thậm chí còn có chút buồn cười, nhưng trong mắt người thường, vẫn là con sói có thể phản công bất cứ lúc nào, giống như Cây lau nhà đi quanh lồng sắt, lui xa về một phía mới là phản ứng người thường nên có.
Tù nhân trong lồng sắt có thể là lần đầu tiên gặp phải loại người như Sở Tư tới tận cửa khiêu khích, trong lúc nhất thời bị tổn thương không nói nên lời, trừng mắt sững sờ ở đó.
Cây lau nhà rúc trong góc, nhịn không được chen vào nói: "Nếu tôi nhớ không lầm, khi anh chĩa súng vào tôi, có nói nếu không tìm thấy thịt sạch hơn tôi, anh thà chết đói… Giờ đổi ý rồi? "
Sở Tư quay đầu nhìn gã: "Có vẻ như anh cảm thấy tiếc nhỉ."
Cây lau nhà: "Không! Không! Anh tiếp tục đi, tôi câm miệng."
Gã nói, giơ tay thành hình chữ thập trước miệng.
Tát Ách nhìn xung quanh một vòng: "Ở đây có nước có điện, tắm bảy tám lần, vẫn có thể miễn cưỡng bỏ vào miệng."
Tù nhân: "……"
Gã ta đột nhiên giãy giụa một chút, đập tay vào lồng mở miệng mắng chửi gì đó, bên gáy nổi đầy gân xanh, sức lực không hề nhỏ, mặc dù Sở Tư đứng rất gần, cũng không thể nghe được nửa câu.
Tù nhân không tiếng động mắng người xong, lại gắt gao nhìn chằm chằm Sở Tư, há miệng nói một câu.
Vẫn như cũ vô cùng mạnh mẽ, lại vẫn như cũ không có thanh âm.
Sở Tư buông lỏng nắm tay, để dưới chóp mũi, miễn cưỡng chặn mùi hôi, anh nhìn vào khẩu âm của tù nhân, đọc lại những lời gã ta nói: "Anh nói anh nhận ra tôi?"
Vô nghĩa! Không nhận ra liền thấy quỷ!
Tù nhân vẫn như cũ nghiến răng nghiến lợi nói không ra tiếng: Tao nhận ra mày, mày là chấp hành Sở trưởng quan kia, lão bí đao cấp dưới sao không đi theo mày, hả?
Nhắc đến mớ hỗn độn này, Sở Tư cảm thấy rất tệ.
Nhóm tù nhân trong Thái Không Giam Ngục đều không phải người chỉ nhìn chằm chằm bức tường kim loại cả ngày, khiến nhóm người này nổi điên đối với ai cũng đều không có chỗ tốt.
Mỗi ngày bọn họ có thời gian cố định cho phép sử dụng một số thiết bị đơn giản, mỗi khu vực nhà tù sẽ có một màn hình lớn, nhằm truyền bá một số thứ mà chính phủ muốn họ xem, xen kẽ với các chương trình giải trí không liên quan.
Thường được gọi là —— Thời gian tạo mối quan hệ khăng khít như kiểu đánh một cái tay lại cho một cái táo như một phương thức tẩy não.
Việc lựa chọn và sắp xếp các chương trình do quan viên tuyền truyền thuộc văn phòng số 5 của Tòa nhà An ninh phụ trách. Quan viên tuyên truyền được gọi là Tề Nhĩ Đức · Phùng, một lão già mang dòng máu không thuần chủng, mặc dù là cấp dưới của Sở Tư, nhưng ông ta lớn tuổi hơn Sở Tư x2, khi Sở Tư vừa nhận chức tiến vào Tòa nhà An ninh đã trợ giúp hai lần, cho nên Sở Tư có thể khoan dung hơn với ông.
Kết quả, lão già trọc đầu này không biết mặt mũi, thường xuyên làm ra chuyện khiến Sở Tư phá lệ sốt ruột ——
Chắng hạn như, nhân kỷ niệm 150 năm thành lập Thái Không Giam Ngục, lão đề nghị quay video để kỷ niệm, nhân tiện bật chuông cảnh báo làm cho nhóm người trong nhà tù kia kích động, tuyên bố "Người lớn lên xinh đẹp không dễ bị ghét", chính cái video hỏng đó đã làm anh bị giáo huấn một đoạn ngắn trong hội nghị an ninh.
Đoạn video xui xẻo kia chiếu suốt một tiếng đồng hồ, chiếm 4/5 thời lượng của toàn bộ video, 1/5 còn lại chính xác là một nửa phần mở đầu và một nửa phần kết thúc.
Lão chiếu video trên màn hình lớn của Thái Không Giam Ngục mà không nói lời nào cả ngày, đoạn video về Sở Tư có nội dung tuyên truyền giảng giải "Cải thiện hệ thống mã hóa bộ khống chế tù nhân".
Giống như ở trước mặt đám sói ủng hộ gia cố vòng cổ và xiềng xích cho bọn nó, mẹ nó không phải đang kích thích thì là gì?
May mà lão gia kia còn tung tăng chạy đến văn phòng Sở Tư xin lời khen, kết quả ông ta chân trước vào cửa, Tát Ách · Dương sau lưng đã bị kích thích đến mức xâm nhập vào kênh liên lạc của văn phòng Sở Tư.
Sở Tư chỉ phải cảm ơn tám đời tổ tông lão ta, rồi đá bay lão ra khỏi cửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!