Chương 4: Món quà an ủi

Edit+Beta: Mean

Thần nói rằng thế giới này không phải lúc nào cũng làm theo những gì lòng người mong muốn. Ngày đầu tiên mở mắt ra trong vùng hoang vu, liền thấy quỷ. —— Esther 《Vùng đất thần thoại》

Thình lình nhìn thấy khuôn mặt kia gần sát màn hình, đồng tử Sở Tư vẫn co chặt, tay áo sơmi gập lên hai lần, lộ ra nửa cánh tay, cơ bắp mỏng rõ ràng căng chặt có thể nhì thấy bằng mắt thường, đảo mắt một cái lại thả lỏng.

Mặc dù anh xử lý cảm xúc rất nhanh, sắc mặt nháy mắt liền khôi phục như bình thường, nhưng Cây lau nhà bên cạnh vẫn nhận ra.

Gã chỉ mới biết Sở Tư chưa đầy nửa tiếng, tuyệt đối không thể nói là hiểu biết. Cho nên không rõ phản ứng này của Sở Tư là phòng bị, khẩn trương hay là… Dù sao mặc kệ là kiểu nào, đều làm gã càng bối rối hơn.

Gã tinh ý nắm bắt được cụm từ "Không nhận được phản hồi" nên hạ giọng, run rẩy hỏi Sở Tư, "Đây là… Tên khủng bố kia sao?"

Sở Tư không trả lời, mắt không chuyển nhìn chằm chằm màn hình, như thể đang nhìn chằm chằm một con sư tử đang đi dạo gần đó, di chuyển ngón tay đến nút đỏ, nhẹ ấn một cái, không nóng không lạnh đáp: "Tôi đã trả lời rồi"

Cây lau nhà: "A??"

Gã mở miệng sửng sốt một lát, cho đến khi nghe thấy tiếng cười từ người đàn ông quá mức anh tuấn trên màn hình, mới phản ứng lại Sở Tư không phải lời gã, mà là truyền tới màn hình đầu bên kia.

Người đàn ông kia "Ừm" một tiếng, nhướng mày, lại hỏi,: "Trả lời cái gì cơ?"

Hắn có vẻ quá lười mở miệng, giọng đều đều đè ở đáy họng, nghe trầm thấp lại có chút hơi bất cần.

Có lẽ ấn tượng vốn có của "Thái Không Giam Ngục" quá quỷ dị, hoặc có lẽ hình dung của  Sở Tư lúc trước làm nhân tâm người ta hoảng hốt, người đàn ông này rõ ràng không liên quan gì đến "Cực kỳ ác độc", nói chính xác là rất bình thường, Cây lau nhà lại cảm thấy có chút khẩn trương.

Vô thức nhéo nhéo ngón tay, quay đầu chờ Sở Tư trả lời, trực giác nói với gã rằng Sở Tư tuyệt đối không nói cái gì làm hài lòng bên kia.

"Quên rồi, quá nhiều, tôi đề nghị nên tự xem đi." Mặt Sở Tư không chút thay đổi nói.

Cây lau nhà: "……" Không biết sao, luôn cảm thấy vị này đang trợn tròn mắt nói dối.

Sở Tư dừng một chút, lại bình tĩnh bổ sung: "Có vẻ như siêu tín hiệu vũ trụ đang di chuyển xung quanh anh, không chừng 27 năm nữa mới nhận được đó."

Lời này mới vừa nói xong, màn hình đầu kia liền truyền đến một tiếng "Đinh" rất rõ ràng.

Người đàn ông hơi đứng thẳng người, lấy ra một cái máy truyền tin nghiêng đầu nhìn thoáng qua, một tay vẫn đang giữ cạnh màn hình, tay kia vuốt hai lần trên máy truyền tin.

Hắn chỉ nhìn thoáng qua, liền nở nụ cười, giơ máy truyền tin lắc lắc trước màn hình: "Một dấu chấm câu này, rất nhiều sao?"

Cây lau nhà: "……"

Bị đâm một nhát Sở Tư không chút để tâm: "Nhiều ý nghĩ."

Người đàn ông: "Chẳng hạn như?"

Sở Tư: "Chẳng hạn như chúc anh sớm trở lại nhà tù."

"….." Cây lau nhà suy nghĩ một lúc, yên lặng lùi xuống đất dọc theo mặt bàn, trong hoàn cảnh như vậy, thực sự không muốn lộ mặt, còn muốn sống thêm vài ngày nữa.

Hai người ở phía trước và phía sau màn hình, một người giữ màn hình, một người chống bàn điều khiển, đều nghiêng về phía trước, hơi rũ mắt, tư thế ung dung tự tại, giống như một đôi bạn cũ câu được câu không ôn chuyện.

Nhưng cách nói chuyện này… Làm Cây lau nhà nghe xong mặt đều tái mét.

Sau khi Cây lau nhà bị tê liệt dưới mặt bàn một lúc, lại cảm thấy hơi kỳ quái —— Người đàn ông không biết tốn bao nhiêu công sức tìm đến đây, giữ màn hình hàn huyên nửa ngày, nhưng lại không có ý định tiếp cận biệt thự.

Gã nghĩ một lát, vẫn nghĩ không thông, không khỏi lén lút liếc mắt thăm dò.

Trên màn hình, người đàn ông đã đứng thẳng, dùng răng cắn một đầu chiếc găng tay màu đen, một bên lấy ra một đôi găng tay khác. Hắn hơi nghiêng đầu, từ khóe mắt liếc nhìn xuống camera, mơ hồ nói: "Anh thực sự không đến nhìn tôi một cái sao, trước kia tôi vặn gãy vòng khống chế thì đến đi."

Sở Tư nhướng mày: "Không."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!