Chương 39: Vĩnh vô chi hương

Quả thật có phương tiện bay thuận tiện hơn rất nhiều, một lúc sau Sở Tư băng qua toàn bộ khu rừng hoang vu nguyên sinh, đến nơi đầu tiên họ hạ cánh.

Nơi hai mảnh vỡ hành tinh gặp nhau vẫn không hề thay đổi. Cây cầu đá run rẩy khiến anh suýt ngã vẫn còn đó. Thái Không Giam Ngục được lớp vỏ bọc vô hình bao phủ, toàn bộ ẩn hiện trong bầu trời đầy sao xanh đen, không thể nhìn thấy bằng mắt thường.

May mắn, nó vô hình, nếu không nơi đầu tiên mà nhóm dân du cư tách ra sơ tán sẽ là ở đây.

Sở Tư ở phía trên bay một vòng, dựa vào trí nhớ xác định vị trí của Thái Không Giam Ngục trên lục địa.

Kỳ thật vào lúc này, chỉ cần gọi Tát Ách · Dương ra, để hắn kết nối Thiên Nhãn, đưa máy bay vào lớp vỏ vô hình của Thái Không Giam Ngục là có thể nhìn thấy cánh cửa của Thái Không Giam Ngục ở nơi nào.

Nhưng vì anh vừa mới bày tỏ tâm tình "Anh ở lại tôi một chút cũng không vui", lúc này mở không nổi miệng gọi người.

Thiết lập Sở trưởng quan không biết xấu hổ phá lệ mà có điểm do dự, đang lúc anh có chút bực bội vỗ cái cần hạ cánh, chọn vị trí đáp xuống trước, khóe miệng đột nhiên bị thứ gì lạnh lẽo chạm vào.

Sở Tư sửng sốt, tránh mặt ra lại quay đầu nhìn sang, liền thấy Tát Ách · Dương lẳng lặng đứng ở phía sau, trên tay còn thật sự cầm một quả dâu tây —— tươi, còn dính chút nước dâu.

Vừa rồi chính là cái này chạm vào khóe miệng anh.

Sở Tư: "…Có miếng thịt nào ở dưới chân anh không vậy?"

Tát Ách · Dương lười biếng nói: "Báo cáo, xem như không có đi." Hắn nói xong lại đưa dâu đến trước mặt Sở Tư.

Sở Tư cảnh giác mà nhìn chằm chằm quả dâu.

"Đừng nhìn chằm chằm, không có chuyện trêu đùa hay nhét bậy vào đâu." Tát Ách · Dương thản nhiên quay tay lại chỉ, "Tôi tìm thấy trong tủ lạnh, đầy một chậu thủy tinh, tôi thuận tay rửa hai cái."

Hắn nói, mắt quét qua mặt Sở Tư, cười nói thêm: "Tôi nghĩ sắc mặt trưởng quan hơi xanh xao, nên bổ sung màu đỏ điều tiết một chút."

Thành thật mà nói, ngay cả những người có khả năng tập trung tốt, bị tra tấn bởi thuốc dinh dưỡng trong một thời gian dài, sẽ khó cưỡng lại khi nhìn thấy thực phẩm tươi và nhiều nước như vậy.

Tát Ách · Dương thấy Sở Tư chưa mở miệng, nhướng mày nói: "Hay là tôi cắn một miếng chứng minh ——"

Sở Tư thản nhiên duỗi ra tay, không chút khách khí đem quả dâu ném vào miệng.

"—— một chút." Tát Ách · Dương cong mắt, nói xong hai từ cuối.

Sở Tư đã ngồi thẳng, má phải cử động.

Anh một tay nắm thanh giảm tốc, ngón trỏ một tay kia chạm vào thiết bị phương hướng, chỉnh điểm hạ cánh cụ thể.

Tát Ách · Dương đột nhiên cúi xuống tay vịn ghế, nói: "Trưởng quan, tôi phát hiện một vấn đề, không biết anh có để ý không. Mấy đứa ngốc trong Huấn Luyện Doanh kia lén lút không thể so với tôi, anh ở cách xa cũng có thể phát hiện được, lại bị tôi làm ngạc nhiên rất nhiều lần. Tại sao vậy? "

Giọng điệu lưu manh này rất khó chịu, chói lọi mà sáng lên một cái ý nghĩa: Tôi biết tại sao, anh cũng biết tại sao, tôi rất quan tâm săn sóc chiếu cố mặt mũi anh không trực tiếp chọc phá, nhưng không chịu nổi nghẹn đến mức không mở được miệng, một hai phải uyển chuyển mà nhắc nhở anh một chút, nói xong tôi liền đi.

Sở Tư nhấn một cái nút, xu hướng đi xuống của toàn bộ máy bay thay đổi đột ngột. Ngay khi nó đáp xuống đất, lực đó có thể khoét một cái lỗ trên mặt đất.

Toàn bộ buồng lái run lên, Sở Tư cũng không quay đầu vươn tay hướng bên cạnh, "Thiên Nhãn."

Tát Ách · Dương hừ một tiếng, duỗi tay sờ sờ eo lưng của mình, lấy ra lõi trung tâm Thiên Nhãn, không nhẹ không nặng vỗ vào lòng bàn tay Sở Tư, biểu hiện bất mãn rất rõ ràng.

Sở Tư cho hắn một ngón tay, liếc hắn một cái, quay đầu kết nối Thiên Nhãn, nhanh chóng mở ra vô hình che chở chung, hình dáng Thái Không Giam Ngục lập tức hiện ra.

Anh ngắt kết nối Thiên Nhãn, mở cửa máy bay, cầm tấm lõi theo bản năng đi về phía cửa khoang.

Sau khi ra khỏi cầu thang thứ ba, Sở Tư quay đầu lại nhìn thoáng qua, phát hiện Tát Ách · Dương không đi theo, nghĩ đến trước đó không hài lòng mà "Hừ" một tiếng …

Sở Tư: "…"

Anh đột nhiên cảm thấy có chút…… Mới lạ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!