Chương 38: Căn hộ

Trong mười giây hoặc thậm chí hàng chục giây, Sở Tư không nói gì, Tát Ách cũng không mở miệng nữa.

Chưa từng có lần nào giữa họ mặt đối mặt mà không phát ra tiếng động nào, khoảng lặng dường như rất dài.

Nói không hề xúc động nhất định là giả, trong nháy mắt mấy chục năm trôi qua chỉ trong giây phút đó, như tro tàn bỗng bốc lên khi có thứ gì đó rơi trên mặt đất phủ đầy bụi cũ.

Thực sự đáng ngạc nhiên là Tát Ách · Dương sẽ bị ảnh hưởng bởi người khác. Trên thực tế, việc "Hắn sẽ chủ động nói ra suy nghĩ của bản thân" đã đủ gây bất ngờ.

Nhưng dù vậy, đây vẫn là một biểu hiện "Tát Ách" điển hình——

Tôi … tôi … tôi … tôi …, luôn có rất nhiều "tôi" trong mỗi câu.

Nếu như ba mươi năm trước nghe được lời này, bị ánh mắt Tát Ách · dương nhìn như vậy, Sở Tư có lẽ liền sẽ thuận theo trong nháy mắt kia xúc động, mềm lòng một chút.

Nhưng thật đáng tiếc, đây không phải là ba mươi năm trước.

Khả năng phòng thủ đã trải qua rất nhiều năm đánh bóng lặp đi lặp lại sẽ luôn khó hơn nhiều so với khi anh còn là một thiếu niên.

Sở Tư rũ xuống ánh mắt, một lúc sau mới nhấc lên, con ngươi bình tĩnh: "Cho nên lý do anh ở lại đây, là bởi vì có chút không vui."

Tát Ách · Dương nói: "Bởi vì anh không vui."

Sở Tư không cùng hắn vướng vào câu nói này dây dưa không rõ nữa. Anh dừng lại một lúc, nói: "Tôi đã không vui lâu rồi, Tát Ách · Dương, tôi hầu như chưa bao giờ vui kể từ khi tôi 14 tuổi. Những gì anh đã làm chỉ là châm lửa cho nó… "

Anh muốn nói rằng chừng nào các nguyên nhân gốc rễ còn chưa được giải quyết, thì có thể có quá nhiều thay đổi, không cần thiết phải ở lại vì sự lý do cường đại này. Nhưng lời nói ở bên miệng xoay vài vòng, cuối cùng không hiểu vì lý do gì không nói ra được.

Có lẽ là cảm thấy Tát Ách · Dương hôm nay có chút không thoải mái, ngày mai khả năng lại đột nhiên vui vẻ, một khi đã vui thì chuyện rời đi chỉ là vấn đề thời gian, không cần người khác phải nhắc nhở.

Có lẽ cũng không chỉ vì điều này…

Tát Ách · Dương nhìn Sở Tư trong chốc lát, đột nhiên nói: "Tôi nói tôi có lý do ở lại, anh có vẻ hơi vui nhỉ."

Sở Tư: "…… Con mắt nào của anh nhìn ra tôi vui?"

Tát Ách · Dương hai ngón tay chỉ vào chính mình: "Cả hai đều thấy."

"…" Sở Tư mặt vô cảm nhìn hắn, ném câu "Không có", liền dứt khoát quay người lại. Anh trực tiếp phóng to video clip, xác nhận một lần nữa tòa nhà mờ ảo kia có đúng như anh nghĩ, sau đó anh tìm máy truyền tin kết nối với kênh của Đường.

Thoạt nhìn trông rất bận rộn, bận rộn đến nỗi hoàn toàn không đếm xỉa tới người kia.

Đường bên kia nhanh chóng kết nối, "Trưởng quan."

"Bây giờ cậu đang ở đâu?" Sở Tư hỏi.

"Ở cửa tháp đông, lối ra vừa bị phong tỏa, đám dân du cư thay phiên nhau chào hỏi thân thích, chửi bới lung tung, "làm" tới "làm" lui. Thật khốn nạn…" Đường kéo dài giọng than thở.

Sở Tư: "Vất vả rồi."

Đường: "Chỉ cần thân thể không vất vả, không thành vấn đề."

Sở Tư: "…"

"Nhân tiện, trưởng quan, trước đó ngài đã nói khả năng sẽ làm một động thái lớn." Đường tò mò hỏi: "Động thái lớn gì vậy?"

Sở Tư nói: "Ồ, tôi định nói chuyện này. Tôi đã thấy nó trong đoạn băng ghi hình mà Tạp Lạc Tư · Bố Lai Khắc đưa cho tôi——"

Nói được nửa lời, anh cảm thấy tóc gáy bị ngón tay vuốt hai lần, còn ai khác ngoài Tát Ách · Dương đang nằm phía sau?!

Sở Tư nhíu mày nghiêng đầu nói: "Bỏ tay ra."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!