Ngay cả bản thân Sở Tư cũng cảm thấy lời này có chút không thích hợp, bởi vì trong câu hỏi có một hàm ý chất vấn.
Chất vấn ai? Tát Ách · dương sao? Ngay cả khi đã sớm nhận thức được vấn đề, hắn cũng có nghĩa vụ gì đâu? Hắn thậm chí không cần phải có lý do, nếu hắn không muốn nói thì cũng không liên quan gì đến hắn, lại có thể đem lời này ném trở về.
Anh thậm chí có thể tưởng tượng Tát Ách · Dương sẽ phản ứng như thế nào khi nghe những lời này, hắn sẽ nở một nụ cười ở khóe miệng ra sao, hắn sẽ sử dụng giọng điệu kéo dài lại không chút để ý như thế nào…
Bất luận thế nào cũng quá trào phúng, sẽ chỉ khiến tâm tình tồi tệ hơn.
Vì thế Sở Tư rũ mắt, không chờ Tát Ách · Dương mở miệng, dùng mu bàn tay vỗ nhẹ cánh tay hắn, nói: "Làm phiền tránh ra, đừng chắn đường. Lần sau, đừng chọn lúc tôi tâm trạng không tốt mà nói chuyện, tôi là người không nói đạo lý. "
Khi nói lời này, giọng điệu Sở Tư cực kỳ bình tĩnh, thậm chí còn mang theo giọng điệu vô nghĩa thường ngày, xem như đem chuyện vừa rồi vứt sang một bên.
Có thể là do cuộc nói chuyện bị chôn quá nhanh, cũng có thể là chuyện khác, thẳng đến khi Sở Tư vòng qua Tát Ách · Dương, rời đi cạnh cửa đến trước mặt Tạp Lạc Tư và nhóm dân du cư, Tát Ách không mở miệng chế nhạo anh.
Xem như thực nể tình, Sở Tư trong thầm nghĩ.
Anh không quay đầu lại xem biểu tình Tát Ách, mà tùy ý chọn một vài dân du cư trông đơn giản, cởi bỏ xiềng xích.
Nhưng không biết có phải là ảo giác không, anh luôn cảm thấy Tát Ách đang nhìn mình, ánh mắt đằng sau khiến anh rất không được tự nhiên. Trong một lúc, anh muốn quay đầu lại xác nhận một chút, nhưng vì những lời anh nói trước đó thực không phù hợp với phong cách của anh, nên không muốn làm bất cứ hành động gì khác thường.
Khi âm thanh mở khóa điện tử tích tích vang lên, Tạp Lạc Tư · Bố Lai Khắc, bao gồm cả nhóm dân du cư, không kịp phản ứng.
"Cậu thực sự giải khoá?" Tạp Lạc Tư · Bố Lai Khắc ngạc nhiên nói.
Sắc mặt Sở Tư vẫn bình thường, thoạt nhìn như anh không bị ảnh hưởng bởi sự cố vừa nãy. Anh lắc chiếc cùm đã tháo ra khỏi tay. Kim loại va chạm kêu cạch cạch, khiến giọng nói của anh bình tĩnh mà ưu nhã: "Tôi nói rồi, ông giải thích một câu, tôi cởi trói một người, đại đa số thời điểm tôi rất giữ chữ tín."
Tạp Lạc Tư nhìn anh đầy nghi ngờ.
Sở Tư cùng gã nhìn nhau hai giây, xiềng xích trong tay anh chuyển động, nói: "Ngài có vẻ rất không hài lòng. Nếu đã như vậy, hay là còng tay họ lại đi."
Tạp Lạc Tư liên thanh nói: "Không! Ta không hài lòng cái gì chứ?! Cậu thấy ta chỗ nào không hài lòng! Này! Cậu ——"
Khi gã đổi ý, Sở Tư đã lần nữa còng tay ai đó. Tạp Lạc Tư gấp đến độ gần như muốn nứt cổ họng, hét lên vài tiếng: "Vừa lòng, vừa lòng, vừa lòng, ta con mẹ nó chưa bao giờ được thỏa mãn như vậy, đừng còng tay nó!"
Sở Tư lúc này mới ngồi thẳng dậy, ngừng tay.
Tạp Lạc Tư khó khăn nhìn anh nửa ngày, thở dài nói: "Ta nghe ôn thần kia gọi cậu trưởng quan này trưởng quan nọ, cậu là người bên Quân bộ sao? Hình rất giống bộ dáng bên Quân bộ."
Bọn họ thường thường sẽ cùng Quân bộ thực hiện một số giao dịch thông tin, có thể coi là tương đối quen thuộc, hỏi cái này có lẽ là để thu hút một chút ưu ái.
Sở Tư nhướng mày: "Nghĩa hẹp không tính, tôi ở Tòa nhà An ninh."
Tạp Lạc Tư nhìn anh từ trên xuống dưới, trên mặt lộ ra vẻ đau khổ: "Không phải Tòa nhà An ninh hành tinh của cậu đều là một đám lão tử nói chuyện làm việc hận không thể nói cả ngày sao? Đâu giống kiểu này đâu?"
Sở Tư: "Tôi cũng lần đầu tiên thấy Vua dân du cư kiểu này."
"…" Tạp Lạc Tư thở dài, "Ta không thích tán gẫu với những người trẻ tuổi mở miệng liền chế giễu chặn họng người ta như cậu. Sớm một trăm năm cậu ở trước mặt ta nói lời này thử xem? Ta quá già rồi, không cùng các người chấp nhặt."
Thời kỳ hoàng kim của Tạp Lạc Tư · Bố Lai Khắc đã cách đây cả trăm năm, khi đó ông cũng trạc tuổi Sở Tư và Tát Ách · Dương, là thời kỳ hoàng kim nhưng hiện tại, gã đã gần 170 tuổi.
Mặc dù thọ mệnh lúc đầu là 200 năm, thì cũng đã ở tuổi xế chiều.
Mặc dù há mồm ngậm miệng nói chuyện "Lớn tuổi", bán độ kỳ cựu của mình, nhưng trong thâm tâm gã không nghĩ mình già, gã vẫn cao lớn, cơ bắp vẫn như cũ rắn chắc có thể vác súng thần công bằng nắm tay, tóc và râu vẫn màu nâu sẫm dày như mười, hai mươi, thậm chí năm mươi, sáu mươi năm trước.
Còn quá sớm để gọi là già.
Khi Tạp Lạc Tư thốt lên câu "Ta quá già rồi", thường thường là muốn đàm phán gì đó với bên kia.
Sở Tư cũng đã nhìn ra, anh nghe câu thở dài nửa thật nửa giả, hất cằm nói: "Đừng thở hổn hển nữa, nói thẳng luôn cho rồi?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!