123 ngày, 12 giờ, 07 phút 21 giây;
20 giây;
19 giây;
18 giây;
…
Đếm ngược này thoạt nhìn rất căng thẳng, nhưng thực ra nó chỉ là một lọai nhắc nhở "Tạm thời" có thể sống được bao lâu.
Nếu bảo trì đúng hạn được thực hiện trước khi kết thúc đếm ngược, con số sẽ được chuyển về giá trị ban đầu, đếm ngược sẽ khởi động lại.
Nếu đếm ngược này bị xóa trong vòng 24 giờ mà không kịp thời hồi phục, thì hai chữ "Tạm thời" sẽ bị xóa vĩnh viễn, thời điểm xóa sẽ trở thành thọ mệnh chân chính cuối cùng của Sở Tư.
Thiết bị này đã ở trong cơ thể Sở Tư nhiều năm.
Kỳ nghỉ hai tuần ở biệt thự rừng Tuyết Tùng Đen mỗi năm là để bảo trì bình thường cho thiết bị này đảm bảo trong sáu tháng tới, Sở Tư vẫn có thể tinh thần sáng láng mà tồn tại trên thế giới này.
Lúc khảm thứ này, Sở Tư đã kháng nghị với bác sĩ kỹ thuật, hỏi: "Thứ này có thể nhân tính hóa hơn một chút được không? Không biết còn tưởng tôi là quả bom hình người, vừa mới mở cái cửa này ra, đã tích tắc tích tắc không ngừng, ngài có nghe thấy không? "
Bác sĩ kỹ thuật tên Thiệu Đôn, người thuộc bệnh viện Quân sự Bạch Ưng cấp bậc cao nhất, là một chuyên gia có thẩm quyền trong lĩnh vực điều trị cơ học thông minh và là một ông già luôn chiến đấu với bệnh nhân.
Lão bác sĩ Thiệu luôn thực hiện chính sách "Ba không phụ lòng" đối với những bệnh nhân như Sở trưởng quan, người giỏi nói chuyện vớ vẩn ——
Không cho phép thể hiện, nói không với hoà nhã, nói không với ép buộc và bác bỏ tất cả.
Vào thời điểm đó, nửa người bên trái của Sở trưởng quan vẫn còn phản ứng từ chối nghiêm trọng đối với máy móc thông minh. Xuất huyết, dị ứng sốt cao luân phiên không ngừng, miếng gạc trong mắt vừa mới được tháo ra chưa bao lâu, người vẫn chưa thoát khỏi giai đoạn nguy hiểm, đối với máy móc trị liệu như kén cá chọn canh.
Bác sĩ Thiệu sắc mặt lạnh tanh một bên hướng dẫn tiểu hộ sĩ bên cạnh tiêm thuốc cho Sở Tư, một bên nhìn chằm chằm các số liệu khác nhau trên máy đo: "Để đối phó với cậu mà ngày đêm bận rộn không thôi, nổi điên cái gì, Đối với mọi thứ, chúng tôi sử dụng máy đếm ngược kích thích cậu, để không quên duy trì nó, nếu không biết giữ mạng, sẽ lại lãng phí một thiết bị. "
"Cậu phải bảo dưỡng cho tốt, chỉ có 20 máy trên toàn hành tinh. Một khi giao diện có bộ nhớ DNA của cậu, nó không thể sử dụng được trên người khác nữa, lấy ra cũng không thể dùng lại được." Khi nói, ông dùng đầu ngón tay đeo găng chọc vào liên hệ giữa vết thương của Sở Tư và cỗ máy thông minh.
Bị châm chọc khiến Sở Tư hoàn toàn mất bình tĩnh, chỉ có thể thừa nhận số phận của mình.
Tiếng đếm ngược tích tắc thường không nghe thấy được, Sở Tư thỉnh thoảng có thể cảm giác nó dính vào xương, đếm cả mạng sống anh. Theo anh gần mười năm, thậm chí một giờ trước khi hành tinh nổ tung, anh vẫn đang tiến hành một đợt bảo dưỡng mới cho thứ này trong biệt thự.
Mười năm, dù thế nào cũng đã thành thói quen.
Sở Tư chỉ liếc sơ một cái, xác nhận thiết bị hình như không có trục trặc trong suốt năm mươi năm đóng băng, liền đóng da lại.
Số ngày anh có thể sống vẫn là ba con số, đủ để anh tìm một nơi khác có thể bảo trì.
Chừng nào đếm ngược không biến thành một con số, Sở trưởng quan – Trời sinh không căng thẳng, vẫn có thể giữ được bình tĩnh.
Sở Tư một lần nữa ép da lại với nhau, đi vào phòng tắm, hơi nóng xông lên nhanh chóng, cánh cửa kính bị bao phủ bởi một lớp sương mờ.
Giữa tiếng nước ào ào, micro tích hợp phía trên đầu anh đột nhiên sột soạt vang lên hai tiếng, Sở Tư vươn tay lấy ngay chiếc khăn tắm.
Micro được kết nối với hệ thống báo động và liên lạc của toàn bộ nhà tù, thường được sử dụng để thông báo khẩn cấp. Người trong Tòa nhà An ninh không biết mỗi năm họ phải đối phó với bao nhiêu tình huống khẩn cấp, cực kỳ nhạy cảm với thứ này.
Sở Tư sửng sốt chưa đầy một giây, tắt công tắc vòi hoa sen, chải lại mái tóc ngắn ướt sau đầu, lau người mặc quần áo đi ra khỏi phòng tắm.
Ngay khi anh dùng một tay cài cúc áo sơ mi chuẩn bị mở khóa cửa, một người nào đó trong micro đột nhiên khụ một tiếng hắng giọng, kéo dài giọng nói: "Trưởng quan, phòng tôi không có nước nóng."
Sở Tư: "…"
Anh trầm mặc, chạm ngón tay vào khóa điện tử xoay nửa vòng, trực tiếp nhấn nút gọi trên tường, hỏi: "Tát Ách · Dương, anh có bệnh à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!