Edit: Hoa Tuyết
Beta: Linh Xốp
Ba người đi ra ngoài tẩm cung của Thái hậu, còn chưa đi được xa, đã nghe phía trước truyền đến tiếng vỗ tay, ba người đồng loạt dừng bước, vội vàng lùi sang hai bên mấy bước, cúi đầu đứng yên bên đường.
Khải Long đế ăn mặc trang phục đen huyền, khoác ngoại bào màu đỏ, đầu đội kim quan, đi theo phía sau là một đám cung nữ thái giám, ông bước đi vùn vụt về phía này, xung quanh tất cả các cung nữ thái giám đều quỳ xuống.
Khi đi ngang qua đám người thái tử phi, Khải Long đế nghiêng đầu liếc nhìn ba người, tầm mắt đảo qua Hoa Tịch Uyển đang quy củ hành lễ, thản nhiên nói: Không cần đa lễ.
Ba người nghe vậy lại phúc thân, rồi lui về phía sau, cách một đoạn mới xoay người vội vã rời đi.
Hoàng thượng? Thái giám thấy Hoàng thượng đứng tại chỗ không nhúc nhích, nên nhỏ giọng nhắc nhở một chút, đây chính là bên ngoài tẩm cung Thái hậu, Hoàng thượng cứ nhìn chằm chằm con dâu với cháu dâu như thế, thật không thỏa đáng cho lắm.
Ừ, Khải Long đế thu hồi tầm mắt, chắp tay ở sau lưng không nói một lời đi về phía tẩm cung Thái hậu, bọn cung nữ, thái giám đi theo sau ông đều thở phào nhẹ nhõm.
Đám người Thái tử phi cũng vậy, dù sao bị Hoàng thượng nhìn chằm chằm như vậy, các nàng cũng rất khó chịu, nếu ngày sau bị đồn đại lung tung gì đó, sẽ rất rắc rối.
Ba người tách ra ở cửa cung, tự ngồi xe ngựa của nhà mình rời đi.
Chờ sau khi lên xe ngựa, Hoa Tịch Uyển mới cau mày suy nghĩ vừa rồi sao Khải Long đế lại cố ý dừng lại, mấy năm nay tuy Khải Long đế ngày càng kiêu ngạo tự đại, nhưng đầu óc cũng còn giống người bình thường, không biết tại sao hôm nay ông lại làm ra loại hành vi này?
Là cố ý hay do nhất thời thất thần?
Chẳng biết xe ngựa đi được bao lâu, thì Hoa Tịch Uyển nghe hạ nhân bên ngoài báo đã về đến Vương phủ, nàng sửa sang lại y phục rồi vịn tay Bạch Hạ xuống xe ngựa, đang chuẩn bị ngồi lên nhuyễn kiệu vào nội viện, chợt thấy một vị ma ma vội vã đi đến, nhìn thấy nàng thì quỳ gối xuống nói:
"Vương phi, Thịnh quận vương phủ truyền đến tin tức, đứa bé của Thịnh quận vương phi đã mất."
Ngươi nói cái gì?
Hoa Tịch Uyển hơi biến sắc, nàng biết Hầu thị rất coi trọng đứa bé trong bụng, làm sao lại đột nhiên sẩy thai?
Nàng suy nghĩ một chút, nói với Bạch Hạ:
"Đi vào thay quần áo khác, chúng ta đến phủ Thịnh quận vương." Trang phục nàng đang mặc vô cùng lộng lẫy rườm rà, nếu mặc đi thăm Hầu thị sẽ không thích hợp.
Chọn một trang phục đơn giản, rồi đổi cây trâm bảo thạch thành bộ trang sức ngọc thạch, Hoa Tịch Uyển mang theo các loại thuốc bổ, ngồi xe ngựa đến phủ Thịnh quận vương.
Khi Hoa Tịch Uyển đến phủ Thịnh quận vương thì thái tử phi cũng đã tới cửa chính, hai người chào hỏi nhau, quan sát thấy trên người đối phương cũng mặc trang phục trắng thuần, trong lòng cả hai đều hiểu rõ, đều bày ra dáng vẻ nghiêm trang bước vào cửa lớn phủ Thịnh quận vương.
Sắc mặt Hầu thị hết sức xấu, gương mặt tái nhợt, ngay cả thần sắc cũng có chút uể oải, bất quá khi thấy Hoa Tịch Uyển và thái tử phi xuất hiện, nàng vẫn cố gắng đứng dậy hành lễ, nhưng bị thái tử phi mạnh mẽ đè lại mới thôi.
Hoa Tịch Uyển thấy tuy rằng Hầu thị nói chuyện rất khéo, thế nhưng nỗi đau buồn trong đáy mắt không sao che giấu được, vì vậy nói:
"Đường tẩu hãy mở rộng trái tim, nghĩ lạc quan lên, người còn trẻ, sau này còn có cơ hội mà."
"Chắc là đứa bé này không có duyên với ta," Hầu thị muốn cố gắng cười thật tươi, thế nhưng cố gắng hồi lâu vẫn không thể gượng cười được, cuối cùng không thể làm gì khác hơn là từ bỏ, nói:
"Nó chỉ mới nằm trong bụng ta hơn hai tháng, vậy mà lại vô thanh vô tức mất đi, trong lòng ta rất khó chịu."
Tâm tình Hoa Tịch Uyển vô cùng phức tạp, nhìn thấy Hầu thị từ trước giờ vốn luôn đoan trang nhã nhặn mà nay lại có bộ dạng này, nàng biết trong lòng nàng ta nhất định rất khổ sở, chỉ là trước mặt nhiều người nên cố kiên cường chống đỡ mà thôi, nghĩ vậy, nàng không thể làm gì khác hơn là thật tình khuyên nhủ,
"Biết đâu qua một thời gian ngắn nữa, đứa bé lại trở về với người thôi."
Lời nói này rất không thực tế, mặc dù trong lòng Hầu thị không tin tưởng, nhưng lại vì vậy mà có chút hy vọng, nàng kinh ngạc nhìn Hoa Tịch Uyển:
"Muội nói là thật sao?"
"Dĩ nhiên, có một mẫu thân tốt như tẩu, đứa trẻ kia tất nhiên không muốn rời đi," Hoa Tịch Uyển vỗ vỗ tay Hầu thị mới phát hiện tay nàng lạnh băng,
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!