Rời khỏi Dao Trì, Đế Quân suy tư một chút, phân phó cho Linh Hư đi theo phía sau: "Ngươi về trước đi, bản quân muốn đi dạo một mình."
"Vâng ạ." Linh Hư khom người chắp tay thi lễ, lùi về sau vài bước, rồi xoay người rời đi.
Dọc theo con đường lớn vây giữa tầng mây, xuyên qua quỳnh lâu ngọc điện, một tòa điện phủ nho nhỏ tĩnh lặng đứng trước mắt, khác với thiên đình ở chỗ lặng im không tiếng động, trong tòa cung điện nhỏ có treo một tấm bảng đề "Nguyệt lão các" này thực náo nhiệt lạ thường.
Mặc dù treo bảng "Các", nhưng "Nguyệt lão các" lại rất lớn, bằng không làm sao có thể chứa hết tất cả tượng nam nữ dưới thế gian chứ?
Tượng người nhỏ nhắn chất đống thành núi rơi đổ ngổn ngang trên đất, vài tiên đồng đang ôm từng bó từng bó tơ hồng chạy loạn đầy điện, còn phải coi chừng dưới chân, không cẩn thận mà giẫm lên làm hỏng tượng người, thì liền nguy to. Kỳ thật bọn nó rất muốn thu dọn lại "Nguyệt lão các" này một chút, thế nhưng chủ nhân của nơi này lại không cho, bảo là nếu thu dọn sạch sẽ, thì lão sẽ không nhớ được thứ gì để ở đâu nữa.
Lúc nghe nói vậy, mấy tiểu tiên đồng không hẹn mà cùng trở mình xem thường, tưởng bọn nó không biết tượng người trong Nguyệt lão các có thể điểm danh được sao? Muốn tìm người nào, gọi tên là tự nó sẽ bay đến, sao lại không tìm thấy? Căn bản là sư phụ nhà mình cố ý muốn xem bọn nó tay chậm chân loạn mà thôi.
Đành chịu mệnh sư làm khó, cũng chỉ có thể thầm phỉ nhổ bên dưới, mặt mũi của sư phụ vẫn phải giữ.
"Sư phụ sư phụ, làm sao bây giờ, tượng hai người kia lại quấn vào nhau rồi." Một nữ đồng bé nhỏ mặc hồng y đang lôi kéo ông lão tóc bạc râu bạc, vẻ mặt lo lắng.
"Thích quấn thì quấn, cũng đã mấy lần rồi, đừng quản bọn chúng nữa." Ông lão tóc bạc một tay vuốt vuốt lại chòm râu dài tới ngực của mình cho ngay ngắn, một tay lật xem một quyển điển tịch to chừng tấm ván cửa, dày chừng một viên gạch, không quan tâm trả lời.
"Thế nhưng trên sổ nhân duyên không có tên họ a!" Hồng y nữ đồng nhỏ nhắn hiển nhiên không phải thuộc dạng dễ lừa gạt, chỉ thấy nó chống hông, vẻ mặt không ủng hộ nhìn sư phụ nhà mình.
"Nói bậy, sao lại không có!" Ông lão tóc bạc nâng bút đặt lên điển tịch vạch vài nét, sau đó đắc ý dào dạt chỉ cho hồng y nữ đồng xem, "Đây không phải sao?"
Hồng y nữ đồng đen mặt, bất bình kêu la the thé: "Sư phụ, đã nói với người bao nhiêu lần rồi, sổ nhân duyên không thể sửa lung tung, nếu như bị Vương Mẫu nương nương biết, người liền chịu đủ, giáo huấn do người kết nhân duyên của Nhị Lang Chân Quân lần trước còn chưa đủ sao?"
"Là sư phụ ngươi kết loạn hay sao? Nhân duyên của Nhị Lang chân quân và Tây Hải tam công chúa thực là thiên định, đương nhiên sẽ kết nối chính họ, Vương Mẫu muốn phạt ta ta ta có biện pháp gì." Nguyệt lão chính đáng nói.
Lúc này một lục y tiểu tiên đồng đang buộc tơ hồng cho một đôi tượng người bên cạnh dường như thật sự nghe không nổi nữa, ngẩng đầu lên nói: "Tơ Hồng sư tỷ, ngươi đừng nghe sư phụ nói bừa, ta rõ ràng thấy là do sư phụ uống say mới kết tơ hồng của họ lại với nhau."
"Sư phụ!!! Người lại lén uống rượu?!" Một tiếng sư tử Hà Đông rống, phá tan tầng mây.
Nguyệt lão ham rượu như mạng, tửu lượng lại không cao, uống chưa đến ba chén đã say, mà lão say là lại thích kết tơ hồng lung tung, thường thuận tay bắt lấy hai tượng người, cũng chẳng thèm quản là nam hay nữ, già hay trẻ, vẫn lấy tơ hồng ra buộc lại chặt chẽ, nút thắt thiên dụng(*) không gỡ ra được. Vương Mẫu sau khi biết việc này, trực tiếp hạ chỉ, không cho lão dính tới rượu nữa.
(*) "Thiên" ở đây là nghĩa là nghiêng, lệch, không phải là trời. Thiên dụng [] nghĩa là sử dụng sai ý nghĩa, mục đích.
Nguyệt lão vội vàng bịt kín miệng Tơ Hồng, xin khoan dung nói: "Đồ đệ ngoan, nhỏ giọng chút, việc này nếu như bị người ta nghe thấy, sư phụ ngươi là ta đây sẽ bị phạt nữa cho coi." Đồng thời còn không quên trừng mắt với tên đệ tử lắm miệng một cái, đối phương cũng trả về cho lão ánh mắt "Con nói sai à?".
Tơ Hồng kéo tay Nguyệt lão xuống, trừng mắt giận dữ nói: "Bị phạt cũng tốt, để sư phụ lão già ngài bớt không nghe khuyên bảo đi." Nói là nói như vậy, nhưng giọng nói Tơ Hồng vẫn nhỏ xuống.
"Cũng tại rượu lần đó tốt quá, ta không cẩn thận uống nhiều hơn một ly, sau này sẽ không vậy nữa."
"Lời nói của sư phụ, lần nào cũng chỉ để lừa đồ nhi, lần này thật sự làm được sao."
"Lần này, lần này là thật! Ta tuyệt sẽ không uống nhiều!" Nguyệt lão chỉ còn kém thề với trời nữa thôi, Tơ Hồng là đại đệ tử của lão, cũng là đứa có thiên phú tốt nhất, lão cũng luôn thương yêu nó nhất, chỉ chờ nó trưởng thành truyền lại vị trí cho nó, rồi bản thân sẽ tự do tự tại mà đi.
"Sư phụ, bọn đồ nhi cũng là muốn tốt cho người thôi, người mỗi lần uống rượu đều gặp phải chuyện không hay, Vương Mẫu nương nương đã nhắc rất nhiều lần, nếu còn có lần sau, người thật sự phải xuống hạ giới chịu nỗi khổ luân hồi đó." Tơ Hồng cũng lo lắng, "Chuyện người kết sai tơ hồng của Nhị Lang thần nếu để lộ, thì cho dù là Đế Quân phỏng chừng cũng không bảo vệ được người đâu."
"Đồ nhi đừng sợ, sư phụ ngươi sẽ bất cẩn như vậy sao? Ta đã sớm viết tên họ vào trong sổ nhân duyên rồi, ai cũng không tra ra được." Nguyệt lão đắc ý dào dạt, lão đúng là sau khi tỉnh rượu liền phát hiện sai lầm của mình, vội vàng thêm chữ lên sổ nhân duyên ngay.
"Phải không?" Tiếng hừ lạnh lùng từ bên ngoài cửa chính nửa che nửa đậy của "Nguyệt lão các" truyền đến.
Nguy rồi! Hai thầy trò vừa nghe thấy âm thanh này là biết đại sự không ổn, đối mặt nhìn nhau trong chốc lát, mới phản ứng lại, lập tức chạy đi mở rộng cửa chính.
Đế Quân đứng ngoài cửa, nét mắt sương lạnh nhìn Nguyệt lão đang mở cửa.
"Hôm nay có cơn gió nào thổi đến, lại khiến Đế Quân đại giá quang lâm thế này? Sao không thông tri cho tiểu lão nhân một tiếng, để tiểu lão nhân lau nhà quét rác kính chờ đại giá?" Nguyệt lão lộ ra bộ mặt tươi cười nịnh nọt thân thiết, thắt lưng cong cong mời Đế Quân vào cửa.
"Tơ Hồng thỉnh an Đế Quân." Tơ Hồng nhu thuận quỳ gối thỉnh an, phía sau là bọn sư đệ sư muội cùng một dạng tư thế.
"Vẫn là đồ nhi nhà ngươi hiểu chuyện." Đế Quân chân mày như kiếm, chớp mắt không thèm nhìn ý thỉnh an của Nguyệt lão.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!