Chương 43: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Mộc Đầu

Đế Quân là thật sự tức giận, từ lúc nào mà Thiên Đình lại thành nơi chơi đùa của trẻ con, muốn tới thì tới muốn đi thì đi vậy?

Dương Tiễn một mực im lặng xem diễn biến của sự việc, Trầm Hương quậy đến tình trạng này, đã không còn nằm trong khả năng giúp đỡ của hắn nữa, với lại nhìn dáng vẻ Đế Quân, hiển nhiên là sẽ không nghe người ngoài nói giúp.

Quan Âm bị lời nói của Đế Quân khó xử một trận, nghĩ nàng bình thường có lúc nào là không nhận được sùng bái, đã bao giờ phải chịu khó xử thế này, thế nhưng thân phận đối phương đặc thù, cũng chỉ có thể nhịn xuống, ổn ổn khí tức, lại nói: "Đế Quân là người tu đạo, sát phạt như vậy không sợ hữu thương thiên hợp sao?"

"Chém yêu hàng ma, chính là bổn phận của tiên gia ta. Phật gia không phải thường nói "Ta không vào địa ngục ai vào địa ngục" sao? Vì bổn phận này, bản quân không ngại máu chảy thành sông." Ngữ điệu Đế Quân vẫn lạnh như băng sương, không hề mang theo chút nhân khí nào, khiến cho đáy lòng người ta không tự chủ được sợ hãi, tất cả mọi người đều minh bạch lời y nói không phải là làm ra vẻ.

"Chúng sinh bình đẳng, cho dù là yêu, bọn họ cũng không phạm phải sai lầm lớn, Đế Quân ở đây sao có thể được cho là hàng yêu trừ ma?"

"Phạm phải sai lầm lớn?" Đế Quân cười khinh miệt, "Thì ra trong mắt đại sĩ, bức vua thoái vị không phải là sai lầm lớn, vậy có phải bản quân cũng có thể dẫn nhân mã đến Tây phương Lôi Âm tự một lần không?" Uy hiếp trong lời nói Đế Quân càng nồng đậm.

Quan Âm nghe vậy liền biến sắc, nàng tin, nếu nàng còn nhúng tay vào chuyện này, Đế Quân nhất định sẽ nói được làm được, dẫn theo nhân mã giết lên Lôi Âm tự của Phật tổ.

Nhưng nếu nàng cứ như vậy chán nản rời đi, không chỉ nàng, cả Phật môn cũng sẽ mất hết uy nghiêm trong tam giới.

Nói cho cùng, quan tâm đến uy nghiêm của mình, không chỉ có riêng Ngọc Đế Vương Mẫu, chỉ cần là người ngồi ở trên cao, có ai lại không để tâm đến điều này?

Ngay tại lúc Quan Âm trong thế khó xử, không biết nên nói tiếp thế nào, Vương Mẫu hợp thời giải vây nói: "Bổn cung biết Bồ Tát là lòng dạ từ bi, không đành để bọn chúng bỏ mạng nơi đây, nhưng đây chung quy là chuyện của Thiên Đình, Bồ Tát vẫn không nên nhúng tay thì tốt hơn, miễn cho tổn thương hòa khí hai nhà tiên phật." So với Đế Quân, Vương Mẫu nói chuyện khách khí hơn nhiều, nhưng ý tứ trong đó lại càng thẳng thừng.

Vương Mẫu cũng không thích Phật môn động một chút là nhúng tay vào chuyện của Thiên Đình, nhưng bất đắc dĩ trước đây không có Đế Quân, Thiên Đình ngoại trừ Dương Tiễn không có vị tiên nào có thể một mình đảm đương một phía, mà Trầm Hương mắt thấy càng lúc càng cường đại lên, cả Dương Tiễn cũng không phải là đối thủ của nó, bị thương trên tay nó (trước đó Thiên Đình đại loạn, Vương Mẫu đã từng hỏi huynh đệ Mai Sơn nơi Dương Tiễn đang ở, mà huynh đệ Mai Sơn biết được nơi ở của Dương Tiễn từ chỗ Hao Thiên Khuyển cứ theo sự thật mà bẩm báo), nàng cũng chỉ có thể khoan dung cho việc Quan Âm nhúng tay.

Nhưng bây giờ Đế Quân đã trở về, ngay cả Dương Tiễn cũng bình an vô sự, tất cả vấn đề liền được giải quyết dễ dàng, chỉ một cái Trầm Hương căn bản là không thành vấn đề, hà tất còn phải dựa hơi ai?

Quan Âm bị nói đến độ mặt mày lúc xanh lúc tím, Vương Mẫu thân là chủ nhân thiên giới đã mở miệng, nàng không có khả năng xem như không thấy, cho dù trong lòng có không nuốt không trôi được cơn giận này, nàng cũng chỉ có thể nở nụ cười niêm hoa đọc Phật hiệu: "A di đà phật, nếu nương nương đã lên tiếng, bần tăng cũng sẽ không đòi khó coi, ngay lập tức rời đi, chỉ là cuối cùng vẫn muốn khuyên Đế Quân một câu, ít tạo sát nghiệt."

Đế Quân mỉm cười, "Bản quân tự có thẩm lượng, không phiền đến đại sĩ bận tâm."

Quan Âm thấy y không động tâm chút nào, cũng chỉ có thể âm thầm thở dài, ánh mắt chuyển về phía Hồng Hài Nhi, "Ngươi quay về cùng vi sư."

Hồng Hài Nhi khó xử nhìn nhìn Quan Âm lại nhìn nhìn Thiết phiến công chúa, thấy Thiết phiến công chúa dù vẻ mặt không muốn, nhưng vẫn cười khẽ gật đầu với nó, lúc này mới ngoan ngoãn đi tới bên cạnh Quan Âm.

Thiết phiến công chúa mặc dù luyến tiếc Hồng Hài Nhi, nhưng cũng biết lúc này là dữ nhiều lành ít, Hồng Hài Nhi có thể giữ được tính mạng, nàng cũng an tâm.

Trư Bát Giới kéo tay áo Quan Thế Âm, không cho nàng rời đi, "Bồ Tát, người sẽ không thật sự đi như vậy chứ?" Trư Bát Giới trong lòng cũng luống cuống, Trầm Hương đánh lên Thiên Đình là ý tưởng của hắn, hiện tại xem tình huống này là không thể có lợi nổi, trong lòng hắn đã sớm không nắm chắc, nếu Bồ Tát còn không quản chuyện này, bọn họ phỏng chừng là chạy trời không khỏi nắng.

Mặc dù không biết thực lực của Đế Quân, nhưng Trư Bát Giới cũng từng là Thiên Bồng nguyên soái, đương nhiên minh bạch có thể khống chế kỳ lân, đều là thượng cổ đại thần, người nào người nấy thần thông quảng đại, không ai là dễ đối phó.

"Thiên Đình không chào đón bần tăng, bần tăng cũng chỉ có thể đi thôi, Bát Giới, nghe bần tăng khuyên một câu, ngươi đã quy y theo Phật môn, vẫn không nên nhúng tay vào chuyện của Thiên Đình." Để lại những lời này, Quan Âm bất chấp Trư Bát Giới níu kéo, đáp mây bay đi.

"Trầm Hương, bây giờ chúng ta phải làm sao?" Đinh Hương trốn bên cạnh Trầm Hương, lén hỏi, không biết thần tiên ở đây đều có thể nghe được tiếng thì thầm của nàng.

Ngao Xuân nhìn động tác vô cùng thân thiết của họ, trong mắt đầy buồn bã.

Trầm Hương mặt mày cũng tái xanh, cầm Khai Thiên Thần Phủ trong tay vẻ mặt đề phòng nhìn Đế Quân và Dương Tiễn, ánh mắt thỉnh thoảng đảo qua kỳ lân phía sau bọn họ, "Chuyện tới hôm nay, chúng ta cũng không còn đường lui."

Không chỉ bọn nó, mọi thần nhân yêu có mặt ở đây ai nấy trong lòng đều không bình tĩnh, hướng về Trầm Hương như Hằng Nga và Bách Hoa tiên tử, đương nhiên là lo lắng cho an nguy của bọn Trầm Hương, còn những thần tiên vốn muốn xem kịch hay không định ra tay thì bắt đầu lo lắng về sau sẽ bị Đế Quân trách tội, bọn họ không chết cũng sẽ thiếu đi mấy lớp da.

Không một ai dám can đảm lên tiếng đầu tiên, sợ sẽ thành con chim xuất đầu.

Đế Quân lạnh mắt nhìn xung quanh, ánh mắt mang theo khinh miệt, "Thế nào? Các vị không phản đối? Các ngươi không nói, nhưng bản quân lại muốn động thủ, Thác Tháp thiên vương đâu?"

Lý Tĩnh đột nhiên nghe thấy Đế Quân gọi, ánh mắt thu lại, cầm tháp bước ra, hướng về Đế Quân khom mình hành lễ, "Có tiểu thần."

"Còn không dùng Linh Lung Tháp bắt bọn chúng lại, chẳng lẽ còn muốn bản quân tự mình động thủ?" Đế Quân híp hai mắt, lạnh giọng mắng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!