Chuyển ngữ: Mộc Đầu
–
"Nương tử, bọn họ đã ở trong đó mấy ngày rồi, thực sự không có chuyện gì sao?" Dương Thiên Hữu lo lắng nhìn về phía căn phòng phía tây cửa đóng chặt, bởi vì thiết lập kết giới, từ bên ngoài hoàn toàn không cảm thấy được động tĩnh bên trong, Dương Tiễn và Đế Quân vào đó đã gần ba ngày, vẫn chưa đi ra, muốn không lo lắng cũng khó.
Dao Cơ ngược lại nghĩ rất thoáng, "Có gì đâu, tiên gia bế quan, một lần phải vài thập niên, mấy ngày còn xem là ngắn, kệ đi, Đế Quân pháp lực cao cường, Tiễn Nhi không việc gì đâu."
Lúc này Dao Cơ không biết, con trai của nàng thật ra có việc lớn.
Bên ngoài trời sáng tỏ, ánh nắng ban mai tươi đẹp xuyên qua rèm cửa rọi vào trong phòng, khiến cả căn phòng ngập tràn ánh sáng rực rỡ, vô số bụi phấn tung bay trong ánh sáng, sinh động mà thong dong.
Nước Dược tuyền đã nguội lạnh từ lâu, mặt nước xanh ngọc tĩnh lặng không gợn sóng, mùi thuốc nhàn nhạt phiêu đãng trong không khí, dai dẳng không tan, thêm vị xạ hương xa hoa, tạo thành một mùi hương càng đặc biệt.
Rất nhạt, nhưng lại đánh động lòng người.
Rèm che trên giường lớn được vén qua một bên tự nhiên rũ xuống, không che giấu được cảnh tượng hoạt sắc sinh hương bên trong.
Giường chiếu lộn xộn, Đế Quân một tay ôm Dương Tiễn, để hắn gối lên tay mình, nằm trong lòng y bình yên đi vào giấc ngủ, trên người cả hai đều cùng không một mảnh vải, chỉ đắp một tấm chăn mỏng ngang hông, trên da thịt trần trụi tràn đầy vết bầm, vết hôn, vết cào cùng dấu tay vẫn chưa mất hết.
Có thể thấy được, mấy ngày nay bọn họ là phóng túng bất kham cỡ nào.
Nắng sớm dần chuyển đi, cuối cùng chuẩn xác chiếu lên trên giường, Đế Quân tỉnh dậy trước, rèm che đang vén lên tự động buông xuống, ngăn lại nắng sớm.
Có điều dù là như vậy, Dương Tiễn vẫn giật giật mí mắt, chậm rãi nâng lên, rồi mở to mắt, "Giờ gì rồi?"
"Sơ Tỵ (sáng sớm chín giờ) đã qua." Đế Quân đưa tay sửa sang lại tóc dán lên mặt hắn, thân mật kỳ kèo, "Ngủ thêm chút nhé?"
"Không được, ta muốn dậy." Dương Tiễn chống thân thể bò dậy, giữa mông có gì đó trượt xuống dọc bắp đùi, dính nhớp, rất khó chịu.
"Đừng lộn xộn." Đế Quân đè hắn trở về, để hắn cảm nhận được rõ ràng biến hóa của mình.
Dương Tiễn lại không rảnh chơi với y, "Giằng co vài ngày còn chưa quậy đủ?"
Kéo kéo đẩy đẩy một lúc lâu, Dương Tiễn rốt cục đứng lên.
Tiện tay biến ra nước nóng tinh khiết chỉnh trang thân thể, Dương Tiễn đột nhiên cảm thấy bản thân đi tắm uyên ương với Đế Quân là rất ngốc.
Dương Tiễn dậy, Đế Quân đương nhiên sẽ không nằm tiếp, hai thần cùng nhau sở tẩy xong, liền thay quần áo sạch, thu dọn qua gian phòng, để người khác không nhìn ra cái gì, lúc này mới đẩy cửa đi ra ngoài.
Vài người vẫn luôn chú ý động tĩnh nơi này nhìn thấy người mấy ngày không gặp rốt cuộc đi ra, đều vây lại.
"Tiễn Nhi, Đế Quân, thế nào rồi? Vết thương khỏi chưa?" Dao Cơ quay vòng xung quanh Dương Tiễn, kéo vạt áo hắn muốn nhìn xem vết thương.
"Mẹ, con đều ổn cả rồi, mẹ đừng lo lắng như vậy." Dương Tiễn nắm lại bàn tay đang lục lọi lung tung của nàng.
Ánh mắt Dao Cơ nhìn chằm chằm vào một điểm, khó phát hiện cương cứng, rất nhanh sau nàng phản ứng kịp, cưỡng chế bình tĩnh nở một nụ cười, "Vậy thì tốt, các ngươi mấy ngày nay chưa ăn gì, nhất định là đói bụng, mẹ có nấu canh trong bếp, giờ đi múc ra đây, con đợi nhé." Nói rồi xoay người chạy, giống như có người đuổi theo phía sau vậy. Khiến Dương Tiễn muốn nói hắn không cần ăn cũng không sao chỉ có thể dạo quanh trên vành môi, cuối cùng lại nuốt xuống.
"Đã nhiều năm như vậy, cái tính này vẫn chưa sửa được." Dương Thiên Hữu nhìn bóng dáng thê tử đi xa mà lắc đầu, "Không nói nàng nữa, các ngươi thế nào? Thực sự không sao chứ?"
"Ừm, pháp lực của Khai Thiên Thần Phủ đã luyện hóa, sau này dù có gặp lại, hắn cũng sẽ không bị thương." Đế Quân nói.
"Vậy là tốt rồi, thằng nhóc kia mấy ngày nay vẫn luôn luẩn quẩn bên ngoài, sáng sớm hôm nay mới đi, cũng không biết có quay lại hay không."
Mọi người đều biết "thằng nhóc kia" trong lời hắn là chỉ ai, ở đây quả thật không có ai thích nó.
"Quan tâm nhiều như vậy làm gì, nhị đệ, mau qua đây, nếu không mẹ lại nói nữa." Dương Chiêu sốt ruột thúc giục, đối với cậu cháu trai kia không hề có chút hứng thú nào, thật ra hắn cũng muốn gặp tam muội một lần, có điều bây giờ không phải thời điểm tốt, dù sao thì tam muội chỉ đang bị nhốt, không có chuyện gì lớn, gặp nàng trễ một chút cũng vậy thôi.
Mọi người lôi kéo nhau đi về phía nhà ăn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!