Chương 4: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Thủy Nữ

Đế Quân cất Thiên Kính xong, quay người bước xuống khỏi Luân Hồi Chi Cảnh. Lăng Hư đã trở lại bên người y.

"Bẩm Đế Quân, Thập Điện Diêm Vương đã ở Huyền Minh điện chờ ngài." Lăng Hư bước lên nghênh đón, hồi bẩm.

"Ừm." Khẽ gật đầu, Đế Quân kéo trường bào lên, phi thân đến Huyền Minh điện.

Trong Huyền Minh điện, vốn dĩ hiếm khi nào được thấy ánh đuốc, vậy mà giờ ở chốn âm tào địa phủ bỗng sáng trưng, nhưng lại càng khiến âm khí tràn khắp bốn phía thêm nặng nề.

Thập Điện Diêm Vương đứng thẳng, cung kính cúi đầu, đợi câu hỏi của vị Đế Quân đang ngồi trên cao.

Địa Phủ thuộc quyền quản lí của Thiên Đình, nhưng đại đa số vẫn phục tùng vị đại nhân trước mắt kia. Đế Quân chưởng quản luân hồi của Tiên Phật, thêm Địa phủ thì có thể nói là không khác gì nhau, vì thế Hồng Quân Lão Tổ vẫn giao Địa Phủ cho Đế Quân quản lí, có điều do y đi vắng nên Thiên Đình đứng ra tạm phụ trách, nhưng điều này được coi là bí mật của tam giới, ngoại trừ mấy vị thượng thần và Thập Điện Diêm Vương đây ra, thì ai cũng không hề hay biết.

"Khi bản quân vắng mặt, dưới Địa Phủ có phát sinh đại sự gì không?" Đế Quân khẽ nhấp một ngụm trà thơm ngát, nâng mi hỏi. Mặc dù y đã nghe Linh Hư bẩm tấu không ít chuyện, cũng đầy đủ chi tiết, nhưng vẫn muốn nghe người trong cuộc trình bày.

Nghe xong câu hỏi của Đế Quân, ánh mắt tất cả mọi người đều lập tức dán lên người Chính chủ Huyền Minh Điện, chuyên phụ trách sổ sinh tử thọ yểu nhân gian, quản lí mọi sự u minh, cát hung, Tần Quảng Vương.

"Khởi bẩm Đế Quân, trong Địa Phủ hết thảy đều bình an vô sự, chỉ có Sinh Tử bộ…" Tần Quảng Vương bước ra khỏi vị trí, đứng giữa thềm điện, chắp tay bẩm báo, Sinh Tử bộ trước nay là do ông chưởng quản, giờ xảy ra chuyện, sợ là tránh không khỏi bị trách phạt. Làm sai vẫn nên tự thú là tốt nhất, nhưng lời đã lên đến đầu môi rồi lại không sao thốt ra nổi.

Đế Quân cũng không thúc giục, đôi đồng tử đen như mực hờ hững nhìn ông. Bàn tay đẹp hiện rõ từng khớp xương tinh xảo đặt trên mặt bàn, gõ nhịp đều đặn, khiến Thập Điện Diêm Vương dưới kia có cảm giác như bị gõ trong lồng ngực, tức thở vô cùng.

"Mấy trăm năm trước, Tây Phương Đấu Chiến Thắng Phật Tôn Ngộ Không đại náo Địa Phủ, tự tiện xóa bỏ tên mình khỏi Sinh Tử bộ, sau đó còn xóa tính danh của toàn bộ hầu tử, hầu tôn trong Hoa Quả Sơn, tiểu thần đã từng báo lên Thiên Đình, thỉnh Ngọc Đế làm chủ, tiếc rằng dù Ngọc Đế đã hạ chỉ, nhưng Sinh Tử bộ vẫn chưa được sửa lại." Tần Quảng Vương cũng rất bất đắc dĩ, mặc dù ông chưởng quản Sinh Tử bộ, nhưng Tôn Ngộ Không kia cũng không phải người mà ông chọc vào nổi, nếu sửa lại Sinh Tử bộ, chỉ sợ là vị kia lại muốn đại náo Địa Phủ lần nữa mất.

Nhắc đến chuyện Tôn Ngộ Không đại náo Địa Phủ, các vị Diêm Vương đều bất bình, Địa Phủ từ trước đến nay luôn giải quyết mọi việc theo lẽ công bằng, tuyệt không có sai trái bất công, khi đó Tôn Ngộ Không vẫn chỉ là một yêu tinh, tự nhiên lại muốn nhập luân hồi, tiến phàm trần, hắn ỷ mình có bản lĩnh cao cường, không chỉ có bản thân sẽ không thuộc vào luân hồi, mà muốn cả đám hầu tử không phải là yêu kia cũng được xóa tên, nếu không sợ hắn sẽ phá hoại cả chốn Địa Phủ này, khiến chúng sinh tam giới ngay cả trái ngon cũng không có để ăn, thì Thập Điện Diêm Vương đây đã sớm liều mạng với hắn.

"Ngọc Đế nói sao?"

"Ngọc Đế đã lâu không có hồi đáp, sợ là đã quên rồi ạ." Địa Phủ mặc dù là chốn tự mình hành xử, nhưng thần tiên trên Thiên Đình trước nay vẫn luôn khinh thường bọn họ, thứ nhất là vì quỷ thần âm phủ cũng không phải những kẻ có tu vi cao thâm, thứ là là bọn họ dù đứng trên hàng tiên ban, nhưng phẩm hàm vẫn là thấp nhất. Đương nhiên là ngay cả mười vị đứng đầu Địa Phủ đây trong mắt các vị tiên nhân kia cùng lắm cũng chỉ là mấy chức quan thất phẩm tép riu.

"Đem Sinh Tử bộ ra đây."

"Tuân lệnh." Tần Quảng Vương lập tức phất tay, trong điện này ngoại trừ Đế Quân và Thập Điện Diêm Vương, không ai được phép ở lại.

"Sinh Tử bộ bị sửa đổi, xảy ra khi nào?" Lật lật Sinh Tử bộ mang bìa vàng trong tay, Đế Quân hỏi.

"Tính sơ sơ ra, sợ là đã cả ngàn năm rồi ạ.*" Thời gian dưới Địa Phủ tương đồng với nhân gian, Tần Quảng Vương bấm đốt ngón tay một lúc liền tính ra được thời gian.

"Những danh tính bị cắt bỏ, đã có ai chết chưa?"

"Chưa có, nhưng thật ra đã có không ít kẻ thành tinh." Nơi Tôn Ngộ Không bảo hộ, ai mà dám đi chọc vào chứ?

"Nếu vậy… Chuyện này không cần phải để ý." Ánh mắt Đế Quân vẫn dán trên quyển sổ.

"Đế Quân?!" Thập Điện Diêm Vương ngỡ tưởng rằng Đế Quân sẽ đưa ra phương án giải quyết, hoàn toàn không ngờ là y lại dường như không muốn quản việc này, trong nhất thời cả điện xôn xao lên.

Đế Quân chẳng màng đến vẻ khiếp sợ của Thập Điện Diêm Vương, nâng mắt nhìn về phía Tần Quảng Vương, mở miệng nói: "Ngươi có còn nhớ khi bản quân giao Sinh Tử bộ và Phán Quan bút cho ngươi đã nói gì không?"

"Đế Quân nói, "Sinh lão bệnh tử vốn là tuần hoàn của Thiên đạo, điều này Sinh Tử bộ cũng không thay đổi được"." Tần Quảng Vương nghe câu hỏi của Đế Quân, vội vàng thu lại biểu cảm hoang mang trên mặt mình, khom người trả lời.

"Có hiểu rõ ý tứ trong đó?" Đế Quân hỏi lại.

"Tiểu thần ngu dốt, thầm đoán rằng ý Đế Quân muối nói là, thay đổi Sinh Tử bộ là nghịch thiên."

Đế Quân đảo mắt qua từng người, thấy bọn họ đều nghiêng tai lắng nghe, khẽ gật đầu, nói: "Ngươi nói không sai, nhưng không chỉ có như vậy."

Tất cả cùng đồng thanh thưa: "Thỉnh Đế Quân giảng giải."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!