Chương 36: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Mộc Đầu

Lúc Dương Tiễn tỉnh lại, sắc trời bên ngoài đã hoàn toàn tối hẳn, ánh nến trên bàn thoáng lay động, khiến ánh sáng trong phòng trở nên mờ ảo mê ly. Dưới ánh đèn, một bàn thức ăn tinh mỹ đầy đủ sắc hương vị đã được làm phép giữ ấm, luồng luồng hương thơm bay ra, khuếch tán rồi tan biến trong không khí.

Đế Quân đứng bên cửa sổ, ngẩng đầu thưởng thức màn đêm trăng sáng sao thưa, nghe thấy động tĩnh trên giường, y xoay người lại, nhìn Dương Tiễn đang ngồi trên giường cười nói: "Tỉnh rồi thì dậy ăn chút gì đi."

"Ta ngủ bao lâu rồi?" Dương Tiễn vén chăn lên, cầm ngoại bào vắt trên tấm bình phong, khoác lên người, xuống giường, ngồi vào bàn.

Cao lương mỹ vị đầy một bàn có phần lớn là hắn chưa từng biết đến, mấy món biết đến thì đều là món ăn bổ máu. Dương Tiễn xới cơm, kèm theo thức ăn từ từ ăn.

"Bốn canh giờ." Đế Quân vốn nghĩ nếu hắn không tỉnh, thì sẽ tự ra tay gọi tỉnh hắn, mang bụng đói mà ngủ không phải là chuyện tốt.

Nhai kỹ nuốt chậm thức ăn trong miệng, Dương Tiễn hỏi Đế Quân đang ngồi xuống bên cạnh hắn, "Mấy người mẫu thân ta, họ thế nào rồi?"

"Cha và anh ngươi chắc phải đến mai mới tỉnh lại, mẹ ngươi đang chăm sóc họ, ta để lại chính phòng cho họ, sáng mai ngươi có thể qua đó thăm."

"Vậy bây giờ ngươi ở đâu?" Dương Tiễn hỏi, sương phòng của Dương phủ không nhiều lắm, trừ chính phòng ra, đông tây mỗi bên có hai gian sương phòng một lớn một nhỏ, gian lớn phía đông giành cho đại ca hắn, gian lớn phía tây là của hắn, hai gian nhỏ còn lại đều bỏ trống, mà sân sau lại là chuẩn bị làm khuê phòng cho tam muội, chẳng qua lúc đó tuổi nàng còn quá nhỏ, vân luôn ở chung với Dao Cơ tại căn buồng nhỏ trong chính phòng.

"Gian sương phòng bên cạnh của ngươi." Đế Quân giơ tay chỉ về phía sát vách.

Dương Tiễn gật đầu, cũng không nói thêm gì, mặc dù gian phòng đó hơi nhỏ, nhưng đồ đạc đều đầy đủ, Đế Quân muốn ở thì cứ để y ở.

Ánh nến lờ mờ khiến Đế Quân nhìn không rõ sắc mặt của Dương Tiễn, nhưng thấy tinh thần của hắn không tệ, môi cũng không còn trắng bệch nữa, khôi phục không ít huyết khí, xem ra đã không còn gì đáng ngại, trầm ngâm một hồi, mở miệng nói: "Buổi chiều mẹ ngươi hỏi về chuyện của ngươi, ta nhân tiện nói về chuyện muội muội ngươi luôn."

Động tác gắp đồ ăn của Dương Tiễn khựng lại, đột nhiên cảm thấy thức ăn trong miệng mất ngon, giống như đang nhai sáp vậy, "Bà nói thế nào?"

"Rất tức giận, đối với bọn họ." Đế Quân trả lời: "Dao Cơ nói rất nhiều, nàng không trách ngươi, chỉ giận muội muội ngươi. Nàng không thích nhà chồng của muội muội ngươi."

Dương Tiễn cúi đầu không nói, hiển nhiên là không muốn tiếp tục đề tài này.

Đế Quân thấy vậy, cũng không nói nữa, chỉ lấy bát nhỏ múc canh cho hắn.

Đợi Dương Tiễn cơm nước xong xuôi, Đế Quân gọi Linh Hư đến thu dọn bàn ăn, lại để hắn đem nước nóng vào, cho Dương Tiễn lau rửa, đang định giúp hắn lau lưng, lại bị Dương Tiễn ngăn lại.

"Ta muốn tắm." Dương Tiễn nhíu mày, hắn đã lâu lắm không tắm rồi, mỗi ngày chỉ lau người, cảm giác không hề tốt chút nào. Dù thân thể tiên nhân có thể tự động tránh bụi bẩn, nhưng những thói quen lúc còn là người phàm hắn chưa từng bỏ đi.

"Ngươi chưa thể chạm vào nước." Đế Quân nói ra sự thật, nếu nơi này là Đông Hoa cung, có dược tuyền, thì Dương Tiễn có thể được toại nguyện, nhưng nơi đây không phải, hơn nữa chạy về chỉ để tắm thì quá lãng phí thời gian. "Với lại động tác lúc tắm quá mạnh, dễ tác động đến vết thương, nếu lại bị nứt ra thì làm sao? Vẫn là đợi vài ngày nữa đi."

"Không được, ta sẽ cẩn thận không động vào vết thương." Dương Tiễn khăng khăng.

Đế Quân rất hoài nghi về lời nói của hắn, chỉ tập trung nhìn hắn, chẳng nói chẳng rằng.

Dương Tiễn không cam lòng yếu thế đối mắt với y.

Hai vị đại thần mắt lớn trừng mắt nhỏ nhìn nhau hồi lâu, Đế Quân đột nhiên nở ra một nụ cười, "Thôi được, ngươi đợi một chút, ta bảo Linh Hư nấu nước cho ngươi."

Nước nóng rất nhanh sau được đưa tới, nước vốn là chuẩn bị cho Đế Quân, bây giờ chẳng qua là đổi thành người khác dùng thôi.

Linh Hư đem thùng tắm và dụng cụ tắm vào phòng, bày phía sau bình phong, rồi rời đi.

Dương Tiễn đang định cởi quần áo, lại thấy Đế Quân ung dung nhàn nhã ngồi trên ghế, không hề có một chút ý định rời đi.

"Ta phải tắm." Dương Tiễn nhìn y nói, hy vọng y biết điều đi ra.

Đế Quân lại không cho hắn toại nguyện, chỉ gật đầu đáp: "Ta biết."

"Mời đi ra." Dương Tiễn dứt khoát nói thẳng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!