Chương 34: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Mộc Đầu

Nhìn những đóa sen màu trắng sau khi dùng pháp thuật thu nhỏ, đem nuôi trong bình chứa được đổ đầy nước của Bất Tử Tuyền mà sinh trưởng dày đặc trước mắt, dù có cứng rắn như Dương Tiễn, cũng không nhịn được sung sướng như điên, lúc nhận lấy bình chứa, ai cũng đều nhìn thấy đầu ngón tay hắn đang khẽ run.

Linh Hư đem hoa trong tay giao cho hắn, cười nói, "Lần này hoa sen trong Bất Tử Tuyền nở tốt vô cùng, y theo lời dặn của Đế Quân, được chọn đều là thượng phẩm tốt nhất, bởi vì sợ dùng thiếu, còn lấy nhiều hơn đấy ạ."

Đế Quân nhìn hoa sen xinh xắn tinh xảo trong tay Dương Tiễn một cái, đếm sơ, có hơn mười bông, linh khí tứ phía, mỗi một bông đều còn dính liền với rễ và lá, hoàn hảo không hề tổn hại chút nào, tán dương gật đầu, "Đúng là không tệ."

"Lúc nào có thể làm người nhà ta sống lại?" Dương Tiễn vội hỏi. Hắn đợi lâu như vậy rốt cục cũng đợi được đến ngày này, nào có thể không vội?

"Đừng gấp." Đế Quân trấn an, "Ngươi đem họ ra trước, ta xem tình trạng cái đã."

Dương Tiễn nghe vậy, cẩn thận đặt hoa sen xuống, nhắm mắt thúc giục pháp lực, đem ba thần hồn cất trong Tử Phủ(*) ra.

(*) Tử Phủ là một khái niệm của Đạo giáo, có 2 cách nói: 1 là một loại cung điện hay cảnh giới bên ngoài của tiên nhân, 2 là một tiểu vũ trụ mấu chốt trong thân thể con người dùng để tu tiên.

"Chăm sóc không tồi." Ba thần hồn vừa xuất hiện, Đế Quân liền phát hiện bọn chúng so với lần trước thì nhìn chói mắt hơn không ít, có thể thấy Dương Tiễn đã chăm sóc chúng rất tốt, phất tay thu về ba thần hồn, rồi phân phó Linh Hư: "Chuẩn bị một chút, chúng ta bắt đầu làm phép."

"Vâng ạ!" Linh Hư nhận lệnh đi sắp xếp, hắn theo Đế Quân nhiều năm như vậy, việc hồi sinh làm không ít lần.

Dương Tiễn cũng là lần đầu tiên chứng kiến cảnh hồi sinh, năm đó lúc Thái Ất sư thúc dùng một cánh hoa sen của Bảo Liên Đăng làm lại kim thân cho Na Tra, hắn dù cũng có mặt thủ quan cho bọn họ, nhưng vì liên quan đến Thốn Tâm nên không quan sát được toàn bộ quá trình.

Rất nhanh sau, Linh Hư đã chuẩn bị xong mọi thứ, hắn thu dọn một khoảng đất trống trong sân, dùng tiên thạch xếp thành một tụ linh trận, còn để thêm vài viên ngoài trận, phía trên đặt vài bộ quần áo. Chuẩn bị xong những thứ này, hắn hành lễ với Đế Quân, ra ngoài đại môn, bày kết giới toàn bộ Dương phủ, yên lặng thủ quan cho người ở bên trong.

Đế Quân để hoa sen xuống đất, triệt tiêu pháp thuật phía trên, khiến chúng khôi phục lại kích thước ban đầu, đồng thời thôi động tụ linh trận.

Trong tụ linh trận, linh khí ngày càng nhiều, ứ đọng nồng nặc trong không khí, lại không hề ảnh hưởng đến bên ngoài trện chút nào.

"Dương Tiễn." Đế Quân vừa quan sát từng đóa hoa sen trắng, vừa không ngẩng đầu nói với Dương Tiễn, "Hình dáng mẫu thân ngươi Dao Cơ, nhưng hình dáng của phụ thân và huynh trưởng ngươi ta lại chưa từng nhìn thấy, cho nên chuyện làm lại kim thân, ngươi vẫn phải tự mình động thủ."

Dương Tiễn gật đầu, "Ta phải làm thế nào?"

"Thế này, ta sẽ hái những đóa sen này xuống, dùng phương pháp luyện khí đem chúng tạo thành hình người, đợi khi ta gọi, ngươi liền nhỏ máu mình lên, đồng thời nghĩ đến hành dáng của họ, trước khi họ hình thành, máu tươi không thể ngừng, hiểu chưa?"

"Ừm."

"Nhân tiện nhắc ngươi một chút, hình dáng của huynh trưởng ngươi đừng nghĩ đến hình đang trẻ con, hóa thân của hoa sen sẽ không trưởng thành."

Dương Tiễn vô thức nhớ tới khuôn mặt búp bê đáng yêu của Na Tra, buồn cười gật đầu, "Ta rõ rồi."

Đế Quân lấy một bình ngọc nhỏ ném cho hắn, "Trong đó là dược hoàn bổ máu, nếu thấy chóng mặt thì ăn một viên."

Dương Tiễn càm bình ngọc trong tay, mở nắp bình đổ ra một viên ngậm dưới lưỡi, vị đắng chát khiến hắn nhịn không được nhíu mày.

"Chuẩn bị xong chưa? Vậy ta có thể bắt đầu rồi, đầu tiên là mẫu thân ngươi." Đế Quân thấy Dương Tiễn chuẩn bị ổn thỏa, nhắc nhở, ống tay áo vung lên, một lực đạo êm dịu cuốn lên một phần ba cánh sen, tạo thành một hình cầu nhỏ, trôi tới trước mặt Đế Quân, Đế Quân vừa lấy các loại tài liệu ném vào trong quả cầu nhỏ bằng cánh hoa, vừa dùng pháp lực thôi động quả cầu, khiến chúng dần dung hợp vào nhau.

Sau khi Đế Quân mở pháp ấn ra, thứ trong quá cầu bắt đầu phồng lên, khiến quả cầu vốn chỉ lớn bằng nắm tay trở nên ngày càng lớn, hình dạng cũng bắt đầu biến ảo bất định, cuối cùng dần dần biến thành một hình nộm như là dùng nước nặn thành.

Đế Quân thấy đã đến lúc, lấy thần hồn của Dao Cơ ra ném vào trong hình nộm, rồi mở miệng nói: "Chính là lúc này."

Nghe thấy Đế Quân nói, Dương Tiễn sớm có chuẩn bị không hề do dự lấy chủy thủ cắt xuống cổ tay một nhát, thôi động pháp lực làm cho máu tươi tiến vào trong hình nộm. Đồng thời, vừa nhìn nó chằm chằm vừa nghĩ đến hình dáng của mẫu thân.

Huyết dịch đỏ tươi tiến vào trong hình nộm, như có ý thức chảy về phía thần hồn nơi trái tim, quanh quẩn bao bọc thần hồn hết vòng này đến vòng khác, cuối cùng biến mất phía ngoài thần hồn.

Thêm huyết dịch, thần hồn vốn phát ra ánh sáng trắng biến thành đỏ máu, thần hồn cũng bắt đầu thay đổi hình dạng, từng chút một mở rộng, tản ra, cùng hình nộm hợp hai thành một.

Khi thần hồn cùng hình nộm hoàn toàn dung hợp với nhau, bề ngoài của hình nộm bắt đầu biến hóa thành hình dáng con người thực thụ, đầu tiên là xuất hiện xương cốt nội tạng, rồi dần dần sinh trưởng cơ thịt huyết quản gân mạch, cuối cùng mới là da.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!